Giúp người là giúp mình!

Năm 18 tuổi, tôi sang Anh học Đại học. Và vẫn học cách đối mặt với nỗi đau quen thuộc, nỗi đau của một đứa trẻ mồ côi.

Một hôm, khi đang đi chợ, tôi thấy một cụ già đang loay hoay với một cây gậy và một túi táo với những quả táo đang thi nhau rơi khỏi túi. Tôi chạy đến đỡ lấy túi táo và nhặt từng quả vào túi cho ông.

– “Cảm ơn cô bé. Ông ổn rồi!” – Ông mỉm cười với tôi, đôi mắt sáng hiền từ.

– “Cháu đi cùng ông nhé?” – Tôi nói – “Cháu sợ táo sẽ rơi nữa đấy!”

Tình bạn của tôi với ông Burns, người có nụ cười ấm áp như cha của tôi bắt đầu như vậy.

Tôi xách túi táo, ông Burns tì cây gậy, lê từng bước khó nhọc. Đến nơi, tôi đặt túi táo lên bàn và đi pha trà, tôi hỏi ông liệu thỉnh thoảng tôi có thể đến thăm ông không.

(Ảnh minh họa/Shutterstock)

Ngay hôm sau, tôi lại đến, lại giúp ông pha trà. Tôi kể cho ông nghe tôi là một đứa trẻ mồ côi, sống với họ hàng và giờ đây đi du học để tự lập. Ông chỉ cho tôi hai bức ảnh đặt trên bàn. Đó là bác gái Mary và cô con gái Alice của ông, hai người cùng mất trong một tai nạn cách đây 6 năm…

Tôi tới thăm ông Burns hai lần mỗi tuần, đúng giờ và đúng ngày. Khi đến, tôi thường thấy ông ngồi trên chiếc ghế to với cây gậy bên cạnh. Thấy tôi, ông cụ luôn vui mừng. Dù tôi tự nhủ rằng tôi đã đem lại niềm vui cho một ông già cô đơn, nhưng kỳ thực, tôi mới chính là người hạnh phúc nhất khi bước chân lên bậc cửa căn nhà này. Đơn giản là tôi được chia sẻ và có người lắng nghe những lời tâm sự của tôi.

Sau 2 tháng, tôi đến thăm ông Burns vào một ngày khác với lệ thường. Tôi cũng không gọi điện thông báo trước vì nghĩ rằng mình sẽ gây một bất ngờ đặc biệt.

Và tôi thấy ông đang làm vườn, đang đi lại, đang cúi xuống, ngẩng lên, một cách dễ dàng không cần gậy! Liệu đó có phải là ông Burns mọi khi, lúc nào cũng tựa hẳn mình vào cây gậy? Ông Burns bỗng ngẩng lên và nhìn thấy tôi. Thấy rõ sự băn khoăn lẫn ngạc nhiên của tôi, ông vẫy tôi lại gần.

– “Nào, cháu yêu quý, hôm nay để ông pha trà cho cháu…” – Ông Burns dẫn tôi vào nhà.

– “Cháu đã nghĩ…” – Tôi bắt đầu

– “Ông biết cháu nghĩ gì, cháu yêu quý. Lần đầu tiên cháu gặp ông ở chợ, ừ hôm đó đầu gối ông bị đau. Va phải cánh cửa ấy mà…”

– “Nhưng… ông lại đi lại bình thường… từ lúc nào?”

– “Ngay hôm sau” – Ông cụ hấp háy mắt.

– “Nhưng tại sao…?” – Tôi lúng túng.

– “Lần thứ hai cháu đến đây, cháu yêu quý ạ, đó là khi ông nhận thấy cháu mới buồn và cô đơn có thể tựa vào vai ông. Nhưng ông e rằng cháu sẽ không đến nữa nếu biết ông khỏe mạnh”.

– “Còn cái gậy thì sao ạ?”

– “À, cái gậy tốt! Ông hay dùng nó để chặn cửa hàng rào”.

(Ảnh minh họa/Shutterstock)

Ông Burns đã biến mình trở thành một người cần được giúp đỡ để giúp đỡ tôi như thế đấy. Đó là một cách tuyệt vời để một cô bé non nớt và nhạy cảm như tôi thấy mình thật mạnh mẽ.

(Sưu tầm)

Xem thêm:

Published by

Recent Posts

Drone nghi của Iran đánh trúng bãi đỗ xe cạnh Lãnh sự quán Mỹ ở Dubai

Một máy bay không người lái nghi do Iran phóng đã đánh trúng một bãi…

42 phút ago

Vụ rửa tiền của tập đoàn Trần Chí: Đài Loan truy tố 62 người, 13 công ty

Hôm 4/3, cơ quan công tố Đài Loan đã truy tố 62 bị cáo, trong…

1 giờ ago

Iran tấn công nước láng giềng; Pháp điều mẫu hạm Charles de Gaulle tới Địa Trung Hải

Trước đó, Pháp, Anh và Đức đã tuyên bố rằng họ không tham gia vào…

1 giờ ago

Quân đội Mỹ đã phá hủy 17 tàu chiến, trong đó có một tàu ngầm hải quân Iran

Các máy bay ném bom B-2 và B-1 của Mỹ đã thực hiện các cuộc…

2 giờ ago

Thuốc trị rụng tóc phổ biến có liên hệ với trầm cảm và tự tử

Finasteride, một loại thuốc trị rụng tóc phổ biến, từ lâu đã bị liên hệ…

2 giờ ago

Phát hiện 4 loài chim chưa từng được công bố tại Phong Nha – Kẻ Bàng

Bốn loài chim tại Phong Nha - Kẻ Bàng, trong đó có loài vịt nâu…

4 giờ ago