Giúp người là giúp mình!

Năm 18 tuổi, tôi sang Anh học Đại học. Và vẫn học cách đối mặt với nỗi đau quen thuộc, nỗi đau của một đứa trẻ mồ côi.

Một hôm, khi đang đi chợ, tôi thấy một cụ già đang loay hoay với một cây gậy và một túi táo với những quả táo đang thi nhau rơi khỏi túi. Tôi chạy đến đỡ lấy túi táo và nhặt từng quả vào túi cho ông.

– “Cảm ơn cô bé. Ông ổn rồi!” – Ông mỉm cười với tôi, đôi mắt sáng hiền từ.

– “Cháu đi cùng ông nhé?” – Tôi nói – “Cháu sợ táo sẽ rơi nữa đấy!”

Tình bạn của tôi với ông Burns, người có nụ cười ấm áp như cha của tôi bắt đầu như vậy.

Tôi xách túi táo, ông Burns tì cây gậy, lê từng bước khó nhọc. Đến nơi, tôi đặt túi táo lên bàn và đi pha trà, tôi hỏi ông liệu thỉnh thoảng tôi có thể đến thăm ông không.

(Ảnh minh họa/Shutterstock)

Ngay hôm sau, tôi lại đến, lại giúp ông pha trà. Tôi kể cho ông nghe tôi là một đứa trẻ mồ côi, sống với họ hàng và giờ đây đi du học để tự lập. Ông chỉ cho tôi hai bức ảnh đặt trên bàn. Đó là bác gái Mary và cô con gái Alice của ông, hai người cùng mất trong một tai nạn cách đây 6 năm…

Tôi tới thăm ông Burns hai lần mỗi tuần, đúng giờ và đúng ngày. Khi đến, tôi thường thấy ông ngồi trên chiếc ghế to với cây gậy bên cạnh. Thấy tôi, ông cụ luôn vui mừng. Dù tôi tự nhủ rằng tôi đã đem lại niềm vui cho một ông già cô đơn, nhưng kỳ thực, tôi mới chính là người hạnh phúc nhất khi bước chân lên bậc cửa căn nhà này. Đơn giản là tôi được chia sẻ và có người lắng nghe những lời tâm sự của tôi.

Sau 2 tháng, tôi đến thăm ông Burns vào một ngày khác với lệ thường. Tôi cũng không gọi điện thông báo trước vì nghĩ rằng mình sẽ gây một bất ngờ đặc biệt.

Và tôi thấy ông đang làm vườn, đang đi lại, đang cúi xuống, ngẩng lên, một cách dễ dàng không cần gậy! Liệu đó có phải là ông Burns mọi khi, lúc nào cũng tựa hẳn mình vào cây gậy? Ông Burns bỗng ngẩng lên và nhìn thấy tôi. Thấy rõ sự băn khoăn lẫn ngạc nhiên của tôi, ông vẫy tôi lại gần.

– “Nào, cháu yêu quý, hôm nay để ông pha trà cho cháu…” – Ông Burns dẫn tôi vào nhà.

– “Cháu đã nghĩ…” – Tôi bắt đầu

– “Ông biết cháu nghĩ gì, cháu yêu quý. Lần đầu tiên cháu gặp ông ở chợ, ừ hôm đó đầu gối ông bị đau. Va phải cánh cửa ấy mà…”

– “Nhưng… ông lại đi lại bình thường… từ lúc nào?”

– “Ngay hôm sau” – Ông cụ hấp háy mắt.

– “Nhưng tại sao…?” – Tôi lúng túng.

– “Lần thứ hai cháu đến đây, cháu yêu quý ạ, đó là khi ông nhận thấy cháu mới buồn và cô đơn có thể tựa vào vai ông. Nhưng ông e rằng cháu sẽ không đến nữa nếu biết ông khỏe mạnh”.

– “Còn cái gậy thì sao ạ?”

– “À, cái gậy tốt! Ông hay dùng nó để chặn cửa hàng rào”.

(Ảnh minh họa/Shutterstock)

Ông Burns đã biến mình trở thành một người cần được giúp đỡ để giúp đỡ tôi như thế đấy. Đó là một cách tuyệt vời để một cô bé non nớt và nhạy cảm như tôi thấy mình thật mạnh mẽ.

(Sưu tầm)

Xem thêm:

Published by

Recent Posts

ĐCSTQ đưa giáo dục “an ninh quốc gia” vào chương trình học từ bậc tiểu học

Hệ thống giáo dục của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) gần đây đã yêu…

1 giờ ago

Vì sao Hải quân Mỹ công bố ảnh “bữa ăn tươi” trên tàu sân bay USS Abraham Lincoln?

"Các thủy thủ của chúng ta xứng đáng được hưởng - và đã nhận được…

3 giờ ago

Thương vụ: Hãng chip Trung Quốc mua công ty Hà Lan đổ vỡ do Mỹ phản đối

Đây là lần thứ hai CFIUS ngăn chặn một công ty Trung Quốc mua lại…

3 giờ ago

Tác giả cuốn sách ‘Bị giết theo đơn đặt hàng’ được FQM trao giải “Tác giả xuất sắc nhất”

Gần đây, Tạp chí French Quarter (FQM) đã trao danh hiệu “Tác giả xuất sắc…

4 giờ ago

Nguy cơ trẻ bị phơi nhiễm chì từ quần áo có màu sặc sỡ

Tại hội nghị mùa xuân của Hiệp hội Hóa học Hoa Kỳ (ACS) năm 2026,…

4 giờ ago

Marco Adami: Về tập thơ “Bài ca thế kỷ 21” của Trương Văn Dân

Thế giới luôn bị tàn phá bởi chiến tranh, như thể nhân loại không học…

4 giờ ago