
Người xưa thật là “khó hiểu”…
Người hiện đại chê người xưa gàn dở, cứng nhắc, nhưng khi gặp sóng gió cuộc đời, chúng ta hẳn sẽ ao ước được ở cạnh những người như họ.
Người hiện đại chê người xưa gàn dở, cứng nhắc, nhưng khi gặp sóng gió cuộc đời, chúng ta hẳn sẽ ao ước được ở cạnh những người như họ.

Đường trên (Rout Haute), xưa do ông Olivier de Puymanuel phóng hoa tiêu, để nối liền Sài Gòn vô Chợ Lớn…

Ẩm thực không đơn thuần chỉ là việc ăn uống mà cũng là nội dung tu thân quan trọng. Bởi vậy ẩm thực với Khổng Tử cũng cần có nguyên tắc.

Trong lịch sử thời Lê – Trịnh, làng Lan Khê, Thanh Hóa có hai cha con nổi tiếng tài giỏi là Nguyễn Hiệu và Nguyễn Hoàn.

Các chiến thắng trước Xiêm La giúp Việt Nam được quyền bảo hộ Cao Miên.

Điều mà các gia đình phúc dày, “hưng thịnh mãi không suy”, thường để lại cho con cái là những gia quy, gia huấn, lời khuyên, chứ không phải của cải vật chất.

Người đang làm, Thần đang nhìn. Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo…

Có định mạng trong đó con người phải nép mình vào, hay là con người còn có tự do để xây dựng cuộc sống của mình?

Ngựa đóng vai trò quan trọng và không thể thiếu trong lịch sử hình thành và phát triển của triều đại nhà Tần.

Khinh thường kẻ ở đợ, làng Xuân La không còn người đỗ đạt. Chỉ khi làng thể hiện sự tôn kính Thánh Hiền, đường học hành của người làng mới chuyển biến.

Ngọc bích tinh xảo không bị hoen ố bởi bụi bẩn, Thánh nhân không có điều xấu hổ trong tâm, chính khí tràn đầy…

Các thiền sư thuộc dòng phái Diệt Hỷ rất giỏi võ thuật.

Một người dạy mà nhiều người xung quanh ồn ào, làm nhiễu loạn, hay một người học tập mà bị nhiều người quấy nhiễu thì sẽ khó có hiệu quả.

Thời Hồng Đức, kể cả lính hầu, người ăn xin, hay những người ở đợ cũng có cơ hội trở thành bậc hiền tài phụng sự Xã Tắc thông qua thi cử.

Đội quân Thiết Đột đóng vai trò then chốt trong việc đuổi sạch quân Minh, giúp dân tộc tránh khỏi bị đô hộ.

Ngạn ngữ có câu: “Có chí hay không, nhìn việc quét nhà, nhóm lửa là biết”. Người ưu tú càng ôm chí lớn trong lòng thì càng khiêm tốn dụng tâm…

Cổ nhân cho rằng con người phải lấy việc thuận theo Trời Đất làm tôn chỉ.

Dù dạng nào, cái háo thắng ở người Việt, thường xuyên chỉ khôn lỏi kiểu Trạng Quỳnh hoặc kiểu bị nhồi sọ là hết.