
Tinh thần cầu học của người xưa
“Lão kí phục lịch, chí tại thiên lí”, ngựa già nằm trong chuồng, chí vẫn ở nghìn dặm, đây chính là tinh thần cầu học của người xưa.
“Lão kí phục lịch, chí tại thiên lí”, ngựa già nằm trong chuồng, chí vẫn ở nghìn dặm, đây chính là tinh thần cầu học của người xưa.

Truyện về Lý Trần Quán, người đời nay đọc lại vẫn thấy cảm khái xen lẫn bùi ngùi.

Người xưa có câu: “Lấy đức báo oán”, người khác làm việc bất thiện, đâu đáng để học theo. Khoan dung với người là khoan dung với mình.

Năm 1981, Nội các Thái Lan quyết định trao cho vua Taksin danh hiệu “Đại Đế”, ông là vị Vua người dân Thái Lan tôn kính nhất.

13 chiến công của Trần Quốc Toản được chép trong Gia phả của Hưng Vũ Vương.

Quan tâm sai cách có thể dẫn tới sự tổn thương, khiến người ta không thể yêu thương nhau thật sự.

“Tam thư lục lễ” chính là lễ nghi của người xưa trong việc cử hành hôn lễ truyền thống. Bất kể là hoàng gia hiển quý hay người dân áo vải đều phải chiểu theo.

Đến tuổi trung niên, con người càng cần có một thế giới quan kiên định của bản thân…

Chúng ta sử dụng trừng phạt như một công cụ hữu hiệu, nhanh gọn để khiến người khác phải theo ý muốn của mình…

Sau khi đánh bại nhà Tây Sơn và lên ngôi, vua Gia Long thu thập đồng trong nước đúc “Cửu vị thần công” làm biểu tượng cho sức mạnh của triều Nguyễn.

Khi một người bước vào tuổi trung niên, nhân cách đã ổn định, thì tướng mặt cũng đi vào ổn định và thể hiện rõ ra tính cách của họ.

Lắng nghe là việc không dễ dàng, người biết lắng nghe đòi hỏi phải là người có thể tĩnh tâm, khiêm tốn và kiên nhẫn.

Vì sao vào thời kỳ toàn thịnh của nhà Đường, xã hội an định, nhà tù trống không, người ngủ đêm không cần đóng cửa?

Làng Khổng Tào, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa có thờ 2 vị Thành hoàng là Cao Hiển và Lê Công Quý.

Chu Thần Cao Bá Quát (1808-1855) là một kỳ tài trong Văn học Việt Nam đầu thế kỷ thứ 19.

“Hiếu là chuyện thiên kinh địa nghĩa, là đức hạnh mà người ta cần thực hành.” Người giữ hiếu đạo là luân lý, là như lẽ thường của thiên đạo xoay chuyển vậy.

Câu chuyện Quản Trọng không vì tình bạn riêng mà tiến cử là một điển cố về tấm lòng công chính vô tư, đồng thời cũng thể hiện ra trí tuệ nhìn người của ông.

Trong kiếp nhân sinh, có những việc trong tầm tay, có những việc cần nỗ lực, cũng có những việc chẳng thể làm, chẳng nên làm…