Một hành động nhỏ vẫn có ý nghĩa hơn những ý định dù là cao cả!

Mùa đông năm 1990, tôi được mời lên thủ đô để xuất hiện trong một show nói chuyện trên truyền hình. Vào cuối ngày trước ngày thu hình, khi đang chạy xe về khách sạn tôi đã trông thấy một điều…

Nằm ngay tại vỉa hè trên lớp tuyết dày lạnh cóng là một người đàn ông đang ngủ chỉ với một tấm giấy carton đắp trên người. Tôi thật sự xúc động khi nhìn thấy đôi chân trần của ông ta, không giày lẫn vớ.

(Ảnh minh họa/Shutterstock)

Lúc đó, tôi đã nghĩ mình nên dừng xe và xuống giúp ông ta nhưng vẫn không chắc lắm về điều mình sắp làm. Thế rồi, đèn giao thông bật tín hiệu xanh, cuộc sống dường như đòi hỏi tôi phải chuyển động. Và tôi đã nhấn ga. Trở về khách sạn, tôi nhanh chóng quên đi người đàn ông bên vệ đường.

Ngày hôm sau, khi đang dùng cà phê chờ đến lượt trong sảnh lớn. Tất cả những nhân vật quan trọng đều rời khỏi sảnh, chỉ còn tôi và người lao công ở lại.

Tôi đã nhìn thấy anh ta lặng lẽ làm công việc hằng ngày của mình trong những ngày tôi ở đó. Anh ta không bao giờ nói gì khác ngoại trừ “Chào buổi sáng” hay “Tôi có thể giúp gì cho ông không, thưa ông?”. Anh ta luôn tươi cười với tất cả mọi người…

Bắt chuyện với anh ta, tôi đã hỏi anh ta hôm nay anh ta cảm thấy như thế nào. Anh ta trả lời tôi rằng anh vừa mới đạp xe một vòng dưới trời tuyết và lấy làm buồn cho chính mình… cho đến khi anh trông thấy một người đàn ông nằm ngủ ngay góc đường chỉ với một tấm carton làm chăn và chân không giày.

Tôi cảm thấy như tắc nghẹn nơi cổ họng khi nghe anh ta thuật lại rằng anh đã vòng xe nhiều lần như thế nào để mua cho người đàn ông khốn khổ kia một đôi giày và một đôi vớ.

Trong khi nghe câu chuyện của người lao công, tôi chợt nhớ lại hình ảnh một bức poster quen thuộc. Bức poster vẽ hình một đứa bé tay cầm một bông hoa đang cố nhón chân đưa nó cho một người lớn kèm lời chú thích: “Một hành động nhỏ vẫn có ý nghĩa hơn những ý định dù là cao cả”.

(Ảnh minh họa/Shutterstock)

Tôi đã đứng đó và thầm ước gì mình chính là người đã mua giày và vớ cho người đàn ông bên vệ đường, rồi người ta gọi tôi vào phòng thu hình.

Khi buổi thu hình kết thúc, tôi đã đi lại con đường ấy để tìm người đàn ông nghèo khổ nhưng ông ấy đã đi rồi…

(Phương Thi dịch từ Hearwarmer)
Theo Sống Đẹp Xì Trum

Xem thêm:

Phương Thi

Published by
Phương Thi

Recent Posts

Mỹ và Ấn Độ trao đổi tích cực, ông Rubio: Hai nước là đối tác chiến lược

Ông Rubio nói Mỹ và Ấn Độ không chỉ là đồng minh, mà còn là…

11 phút ago

96 chữ cô đọng trí tuệ trong gia huấn của Vương Dương Minh

Mặc dù toàn bộ bài viết này chỉ gồm 96 chữ nhưng nó lại cô…

13 phút ago

Ông Trump: Kẻ xả súng bị ám ảnh bởi địa danh ‘Nhà Trắng’

Một tay súng tự xưng là Chúa Giê-su đã nổ súng vào trạm kiểm soát…

13 phút ago

Dạy con “học gói học mở”

Ông bà mình có câu tục ngữ, "học ăn học nói, học gói học mở"…

24 phút ago

Ông Trump: Nếu đạt được thỏa thuận với Iran, đó sẽ là một thỏa thuận tốt

Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm Chủ nhật (24/5) cho biết, nếu Mỹ đạt được…

31 phút ago

Cóp nhặt về lễ nghi của cổ nhân trong cuộc sống thường nhật

Người xưa cho rằng nhân phẩm của một người, mức độ giáo dưỡng của một…

33 phút ago