“Ta đã đi qua mấy mùa hoa phượng nở?”

Tháng 5 là lúc cái nắng hè oi ả xuất hiện, tiếng ve kêu râm ran, mùa hoa phượng nở đỏ rực cả sân trường. Tháng 5 là lúc báo hiệu cho kì nghỉ hè dài của đám học trò sắp phải rời xa mái trường thân yêu, là lúc nói lời chia tay trong ngậm ngùi luyến tiếc của những cô cậu cuối cấp.

Tháng 5 đến, mùa hè lại về như thông lệ mà dòng chảy thời gian đã quy định. Nhưng nào có ai hay biết rằng bản thân mình đã được mấy lần lần chứng kiến cảnh hoa phượng nở rồi lại tàn…

Cho đến tận bây giờ khi đang vội bước trên con đường quen, vô tình nhìn thấy những cánh phượng đỏ thắm, trong lòng bỗng phút chốc giật mình tự hỏi: “Ta đã đi qua mấy mùa phượng nở?”

Có lẽ tận sâu trong sâu thẳm trái tim ta cũng đã có nhiều lần thầm gọi “Tháng 5 ơi!”, để rồi lòng lại dâng trào lên bao cảm giác lưu luyến khi chợt có ai đó nhắc lại kỉ niệm cũ.

Sao mà quên được những âm thanh quá đỗi thân thương: là tiếng giảng bài ấm áp của các thầy cô giáo, là tiếng trả bài ê a của những cô cậu học trò, là tiếng trống trường “cắc cắc, tùng tùng” nghe thật vui tai vẫn khua đều khi đến giờ nghỉ tiết.

Đâu đó, ta bất chợt nghe lại tiếng nói cười của chúng bạn ngày nào và những tiếng ve râm ran trong bản đồng ca mùa hè dưới những hàng cây phượng vĩ.

Ta sẽ nhớ mãi về nơi ấy, nơi đã viết vào cuộc đời biết bao nhiêu kỉ niệm buồn vui. Những kí ức mơ mộng ngày nao, khi bụi phấn rơi trên bục giảng, mái tóc điểm bạc của cô thầy, và bên cạnh trang giáo án, những mái đầu xanh của đám trò nhỏ đang miệt mài ghi chép…

Đã bao lần cánh phượng được khoe mình bên những dòng lưu bút viết bằng màu mực tím. Những nhành hoa phượng, hoa học trò, hoa của những cuộc chia ly vẫn luôn rực rỡ, lung linh trong ánh nắng mặt trời như tâm hồn của các cô cậu học trò hồn nhiên, tinh nghịch.

Những cánh hoa phượng ấy vẫn ngời lên sắc đỏ, những tà áo trắng vẫn vô tư bay bay trong nắng… Nhưng nào ai hay biết con tàu thời gian đã lần lượt rời bến và cuốn trôi đi tất cả những tháng ngày êm đẹp, những kỷ niệm êm đềm về một thời ngây thơ, vụng dại.

Bất chợt, ta vội vàng ngồi xuống và nhặt nhạnh những cánh phượng còn sót cuối nẻo con đường, trong lòng chợt dâng lên niềm nuối tiếc khôn nguôi… Ngẩn ngơ nhìn cánh phượng mãi rồi, ta mới dám tự hỏi với lòng: “Ta đã đi qua mấy mùa hoa phượng nở?”

Ảnh: Linh Văn Đinh / Duytom photography group
Bài viết theo Điện Hoa Đà Nẵng

Xem thêm:

Published by

Recent Posts

Bộ VH-TT&DL đồng ý phương án nghỉ Tết Nguyên đán 2027 kéo dài 7 ngày 

Trong văn bản góp ý gửi Bộ Nội vụ, Bộ Văn hóa, Thể thao và…

6 giờ ago

Ông Trump rót 2 tỷ USD vào ngành khai khoáng, quyết giảm phụ thuộc Trung Quốc

Nguồn vốn mới được kỳ vọng sẽ giúp đào tạo thêm lao động kỹ thuật…

6 giờ ago

Sau 22 năm “ẩn mình”, cá tầm quý hiếm nặng 53 kg bất ngờ bị bắt

Cá tầm mũi dài trưởng thành thường có chiều dài từ 80 đến 220 cm,…

7 giờ ago

Gã khổng lồ thương mại điện tử Nga mất 20% kho hàng, nguy cơ phá sản

Bộ Quốc phòng Ukraine tuyên bố sau một vụ tấn công: “Hệ thống logistics của…

7 giờ ago

Kimi K3 bị phát hiện truy cập GitHub để sao chép đáp án trong bài kiểm tra

Mô hình có trọng số mở (open-weight) Kimi K3 do công ty AI Trung Quốc…

7 giờ ago

Bộ Tài chính Mỹ áp đặt lệnh trừng phạt mới nhằm vào mạng lưới tài chính ngầm của Iran

Bộ Tài chính Mỹ hôm thứ Sáu (7/8) đã áp đặt lệnh trừng phạt đối…

8 giờ ago