
Không có vật gì vô dụng
Nhận thức mạnh mẽ không có gì vô dụng trên đời và tích cực tìm cách phát huy hữu hiệu mọi thứ sẽ giúp bạn có lẽ sống và thành công.
Nhận thức mạnh mẽ không có gì vô dụng trên đời và tích cực tìm cách phát huy hữu hiệu mọi thứ sẽ giúp bạn có lẽ sống và thành công.

Triết lý dạy con và lẽ sống coi cuộc đời là tranh đấu kiếm miếng ăn và công danh cũng góp phần làm cho trẻ em, thanh niên sớm… lười.

Người Pháp đặc biệt quan tâm đến việc đọc sách, đọc báo của dân chúng, nhất là của con em.

Người ta dễ nghĩ đọc sách nhiều rồi thì cũng chỉ trở thành mọt sách. Hoặc là đọc sách nhiều mà “sống cũng có ra gì đâu”. Đại khái thế!

Khoảng cách giữa nhóm đọc-viết-suy ngẫm thường xuyên với nhóm còn lại cực lớn. Và đó là một nguy cơ…

Xét trên bình diện rộng, những người thành công mà không cần đọc sách trên thế giới này rất ít ỏi và bé nhỏ…

Theo dõi cuộc tranh luận về chuyện thời đại công nghệ có đầy kênh để học như video, postcad thì có cần đọc sách nữa không thật thú vị.

Nói vậy chứ đừng tưởng tụi tôi không hợp nhau. Mấy thứ xung khắc đó chẳng là cái thá gì với tụi này cả.

Một chuyện kể hàng tuần mà tôi học trong sách “Tập đọc lớp Năm” (lớp 1 bây giờ) là truyện “Tô canh hẹ”, đại khái thế này…

Đời người như đi biển. Trong cuộc hành trình trên biển rộng, nếu người ta mang quá nhiều đồ đạc thì con thuyền rất dễ bị đắm giữa chừng…

Thế con có kết giao với những người châu Phi khác để con vẫn nhớ nguồn cội của con không? Con có vẫn còn tìm thức ăn châu Phi để ăn không?

Tuy xuất xứ từ Hán tự, số 36 rất phổ thông trong tục ngữ, ca dao, câu đối và huyền thoại Việt nam.

Hãy chôn tôi hết sức giản dị…

Người ta cứ bảo nhà giáo, làm giáo dục là phải nhu mì, hiền lành, diễn vai nào cũng tròn… Không phải thế. Để làm nhà giáo dục rất cần đến lòng dũng cảm.

Trong ghi chép của nhà thơ Ba Tư Firdousi, người viết sử thi khoảng một nghìn năm trước, có câu chuyện kể về sự ra đời của bàn cờ cổ.

Tuyến xe lửa Sài Gòn – Mỹ Tho đã giúp thay đổi tư duy giao thông của người Việt ở cuối thế kỷ 19.

Xưa nay trên mạng và ngoài đời người ta hay đồn đoán rỉ tai nhau rằng cha mẹ Việt nuôi con mới vất vả chứ cha mẹ Tây nuôi còn nhàn tênh! Có thật không?

Khi chứng kiến ai đó đột ngột mất đi, ngoài nỗi đau, ta sẽ cảm nhận sâu sắc hơn nữa sự vô thường của thế giới, sự mong manh của sinh mệnh, của kiếp người.