
Ước muốn vượt qua dục vọng, kiếm tìm chân lý trong hội họa phương Tây
Nhân loại luôn muốn vươn lên, nhưng thường hay bị mắc kẹt giữa dục vọng và lý trí...
Nhân loại luôn muốn vươn lên, nhưng thường hay bị mắc kẹt giữa dục vọng và lý trí...

Chàm là từ chữ Campà khắc trên bia đá đầu thế kỷ thứ VII. Campà, chữ sansrit, là tên của cây bông sứ của người miền Nam, hoa đại ở miền Bắc.

“Bóng tối bao la” là cuốn sách kể một câu chuyện có thật về một cậu bé luôn sợ bóng tối nhưng nhờ ước mơ mà đã trở thành phi hành gia.

Sẽ không có hạnh phúc cho kẻ nào bị sợ hãi đe dọa…

Vườn Thường Thanh ở sát bờ lầu Tàng Thơ, ngay trước cầu kho (Port de la Concession) phía bên phải…

Hà Tiên là một tiểu vũ trụ biệt lập, rất hợp cho kẻ nào có chí vẫy vùng, muốn nghênh ngang một cõi…

Nhớ xong 3 truyện người viết tự hỏi không biết trước thế kỷ 17 người Nhật Bản đã có tinh thần nói trên chưa?

Giá trị nhất của “Lương Châu từ” không nằm ở bồ đào tửu hay dạ quang bôi, mà chính là ở hai câu thơ cuối…

Ngoài vị đại thần phụ chính, thái hậu (mẹ của ấu vương) cũng được (hoặc đòi) tham dự chính sự.

Trong khoảng vài thập niên trở lại đây “tinh thần công dân”, tinh thần cống hiến cho xã hội, đã được quan tâm, coi trọng và trở thành đòi hỏi bức thiết.

Sinh hoạt hò đối đáp nam nữ ở Bình Trị Thiên được thể hiện trong lao động tập thể, trong các hình thức giải trí vui chơi, và ngay trong các ngày hội lễ…

Trò này hầu như chỉ dành cho con trai. Thằng trẻ con nào ở làng tuổi bố có lẽ cùng đều chơi trò đó.

Khi xây kinh thành Huế, một nhánh sông đã được ngăn chặn lại, một phần của nó đã tạo ra Hồ Tịnh Tâm…

Sau này lớn khôn, đi làm rồi, đôi khi mẹ tôi lại hỏi, có ăn canh hẹ không, bà nấu. Tôi lại miễn cưỡng gật đầu…

Dòng nước – dòng sông chảy qua các bản làng Tà Ôi và muôn đời giữ đẹp cuộc sống và tình yêu của con người ấy.

Phật giáo cho rằng con người sau khi chết sẽ nhập lục đạo luân hồi. Vậy thì con người khi chết đi hóa thành bướm, cũng chỉ là một loại luân hồi…

Một nhà nhiếp ảnh nói: “Máy ảnh là một tấm gương có trí nhớ nhưng không thể suy nghĩ”, có lẽ điều này khẳng định ý nghĩa cơ bản trong nhiếp ảnh.

Tiếng nói của xứ Huế, trang nhã thanh tao, có khi lại nặng mùi “bề trên” hoặc kiểu cách đến buồn cười.