
“Nê ngõa tượng cục” với các công trình kiến trúc ở Huế
Nê ngõa tượng cục là tổ chức của những người thợ xây, làm gạch ngói ở Huế từ thời quân chủ nhà Nguyễn.
Nê ngõa tượng cục là tổ chức của những người thợ xây, làm gạch ngói ở Huế từ thời quân chủ nhà Nguyễn.

Đường trên (Rout Haute), xưa do ông Olivier de Puymanuel phóng hoa tiêu, để nối liền Sài Gòn vô Chợ Lớn…

Có định mạng trong đó con người phải nép mình vào, hay là con người còn có tự do để xây dựng cuộc sống của mình?

Sự tồn tại nguyên vẹn một nhà thờ Tổ ngành sân khấu bề thế, khang trang như Từ Đường Thanh Bình ở Huế là một điều đặc biệt quí giá.

Dưới đây là hồi ức của một người Trung Quốc về ngôi làng nhỏ quê hương và những đau thương mà ĐCSTQ đã mang tới sau khi chế độ này lên nắm quyền.

Tôi viết “Câu chuyện trồng hoa” năm 2011, hồi mới về Đà Lạt. 6 năm sau mới viết “Hồng ri thời son phấn” như là phần vĩ thanh.

Nguyễn Hữu Cảnh là vị thần được thờ phượng nhiều nơi nhứt, khắp miền Nam.

Số mạng của mình thế nào thì lá số Tử Vi đã nêu rõ. Còn lạ hơn thế: lá số Tử Vi mang đủ các chi tiết để cho thấy tiềm thức con người và…

Bức “Landscape with the Fall of Icarus” không được ký tên, cũng không đề ngày tháng…

Nhân loại luôn muốn vươn lên, nhưng thường hay bị mắc kẹt giữa dục vọng và lý trí…

Tôi mãi mãi là thằng con của mẹ tôi. Tôi già rồi, tôi là thằng già. Nhớ Mẹ, thì tôi là thằng già nhớ Mẹ. Tôi lớn sao được với mẹ tôi?

Làm thế nào để có thể trốn tránh? Người ta giả vờ rằng nỗi đau hoặc vấn đề đó không tồn tại.

Chàm là từ chữ Campà khắc trên bia đá đầu thế kỷ thứ VII. Campà, chữ sansrit, là tên của cây bông sứ của người miền Nam, hoa đại ở miền Bắc.

“Bóng tối bao la” là cuốn sách kể một câu chuyện có thật về một cậu bé luôn sợ bóng tối nhưng nhờ ước mơ mà đã trở thành phi hành gia.

Sẽ không có hạnh phúc cho kẻ nào bị sợ hãi đe dọa…

Vườn Thường Thanh ở sát bờ lầu Tàng Thơ, ngay trước cầu kho (Port de la Concession) phía bên phải…

Hà Tiên là một tiểu vũ trụ biệt lập, rất hợp cho kẻ nào có chí vẫy vùng, muốn nghênh ngang một cõi…

Nhớ xong 3 truyện người viết tự hỏi không biết trước thế kỷ 17 người Nhật Bản đã có tinh thần nói trên chưa?