Đôi khi bỏ máy lạnh, ra vỉa hè. Gió mát rượi. Gió vít tròn những chiếc lá me nhỏ li ti chạm mặt đất. Tiếng xào xạc của hàng cây si xõa xuống góc phố. Thanh âm cũ trở về, tươi mới như lần đầu bắt gặp. Trong một chuỗi ngày lăn lốc, có những thanh âm nhỏ nhoi ấy, cũng đủ bâng khuâng.

Cũng nắng, cũng gió, sao giữa chốn thị thành, lòng con cứ thương hoài một bóng quê?

Đôi khi “hú” bằng hữu ra quán ngồi. Quán không bia rượu. Cà phê chảy tí tách. Ngồi bên nhau vậy thôi. Không tiếng cụng ly chát chúa, không lời huyên náo xô bồ. Trộm nhìn thấy nhau gương mặt xám hơn một nỗi, chân chim thêm một vết âu lo. Mới thật thương nhau cơn mộng công danh bao lần khắc khoải.

Đôi khi nghe một bài nhạc cũ. Thấy một tuổi trẻ căng đầy như mới hôm qua. Tuổi trẻ, như một vệt nắng qua kẽ tay, không đến hai lần. Có bao tiếc nuối dịu dàng. Đi qua tuổi trẻ, biết hoài bão và ước mơ, bao giờ cũng đẹp hơn thực đời. Nên mỉm cười nhìn lại, ai cũng từng được sống một thời trong trẻo hân hoan.

Đôi khi lục tìm người cũ. Tìm một thoáng vui trong mắt, một nụ cười. Không biết để làm gì. Chỉ mong một nỗi an yên là đủ. Cuộc đời như những đại lộ, vô tình gặp nhau là duyên số, vô tình đi qua nhau cũng là duyên số. Đã lỡ thương nhau, thì thương cả con đường đã qua, thương cái nắm tay vụt mất mà thành chia ly trắc trở. Tình yêu, rất hữu hạn trong cuộc đời bao la này. Tình yêu còn hay mất, hình dung mãi còn. Mong cho nhau một hạnh phúc, một an yên. Cũng là biết yêu trọn vẹn.

Đôi khi thấy lòng hoang hoải quá, chạy vội về nhà nắm tay con trai. Bàn tay nhỏ mát rượi của con, đôi mắt tròn bi ve long lanh của con, đủ cho lòng lắng dịu, quên đi tất cả muộn phiền. Quăng chiếc điện thoại ở nhà, cầm tay con đi đâu đó, thấy cuộc đời rất thật, rất an lành. Cuộc đời như biển cả, cha như ngư phủ lênh đênh tìm lẽ sống. Gặp con như được cặp bờ. Lúc thuyền cạn, khi lưới đầy có nghĩa lý gì đâu. Hạnh phúc, là những phút giây tao ngộ ấm lòng.

Đôi khi muốn viết thư cho ba mẹ, cho quê. Một lá thư tay có nét chữ nắn nót của mình. Có gì nữa nhỉ? À, có những vết mực nhòe đi vì nước mắt khẽ khàng rơi xuống. Lâu lắm rồi không tự thấy nét chữ của mình nữa. Thảng thốt sợ quên. Như thể sợ quên nguồn cội, sợ quên xúc cảm chân thành. Nhắm mắt hình dung bông hoa lựu nở xòe bên giếng nước trong, con mực cau có đuổi bóng mình dưới tàn chuối rụng… Nhắm mắt, giữ một hồn quê. Để không quá sân si giữa bộn bề phố thị.

Đôi khi giữa nặng nợ áo cơm, có một kỳ nghỉ dài ngày, tắt dòng facebook hung nộ để mơn man nghĩ ngợi, cũng thật là hạnh phúc. Ồ, cuộc sống thật là dễ thương!

Theo facebook Nhà báo Nguyễn Tiến Tường

Xem thêm:

Nguyễn Tiến Tường

Published by
Nguyễn Tiến Tường

Recent Posts

Tăng axit uric: Khi nào đáng lo và có phải luôn cần uống thuốc?

Khi đi khám sức khỏe, nhiều người bất ngờ phát hiện trong máu có tăng…

20 phút ago

Cựu lãnh đạo tổ chức dân quyền Mỹ bị truy tố vì tài trợ các nhóm cực đoan

Bộ Tư pháp ban đầu truy tố SPLC vào tháng 4 với 11 cáo buộc,…

35 phút ago

Tháng 7 và tình hình bức hại Pháp Luân Công tại Trung Quốc

Trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn, bà vẫn kiên trì viết thư khuyên thiện…

54 phút ago

Từ mù lòa đến tầm nhìn 360 độ – Những điều 4.000 trường hợp cận tử hé lộ

Bị mù bẩm sinh, một phụ nữ 22 tuổi đã lần đầu tiên nhìn thấy…

59 phút ago

Động đất 7,7 độ richter ở Indonesia: Ít nhất 20 người thiệt mạng, nhiều tòa nhà sụp đổ

Sáng thứ Bảy ngày 15/8, khu vực ngoài khơi Flores, Indonesia, hứng chịu một trận…

1 giờ ago

Bộ Nội vụ nghiên cứu giao tổng biên chế giáo viên cho địa phương

Trong các nhiệm vụ được giao cho năm học 2026-2027, Bộ Nội vụ được yêu…

2 giờ ago