(Ảnh: Dmytro Zinkevych/ Shutterstock)
Trong thời đại vận hành với tốc độ chóng mặt này, dường như chúng ta đã quen với việc đặt mọi thứ lên bàn cân để đo đếm. Ngoài phố chợ hay trên mạng xã hội, đâu đâu cũng vang lên một luận điệu chói tai: “Bản chất của các mối quan hệ giữa người với người chỉ là sự trao đổi giá trị”.
Vì thế, hôn nhân bị tháo rời thành những phép tính lạnh lùng: đàn ông phải cung cấp giá trị vật chất, phụ nữ phải cung cấp giá trị cảm xúc. Dường như chỉ cần bạn không còn đặt thêm được “quả cân” lên chiếc cân ấy, bạn lập tức mất đi ý nghĩa tồn tại, đáng bị “tối ưu hóa”, bị loại bỏ.
Điều đó khiến tôi nhớ đến câu người xưa thường nói: “Vạn vật đều có linh”. Một món đồ đã dùng lâu, dù sứt mẻ, bong tróc, thậm chí không còn giá trị sử dụng ban đầu, ta vẫn không nỡ vứt đi. Vì sao? Vì thời gian đã thổi vào nó hơi ấm, vì chúng ta đã gửi gắm trong đó tình cảm. Vật còn như vậy, huống chi là con người?
Thế nhưng con người ngày nay lại ngày càng trở nên cứng rắn. Người chung gối đầu, một khi ốm đau, thất nghiệp, hay chỉ đơn giản là mệt mỏi, không còn cung cấp được cái gọi là “giá trị”, liền bị xem như gánh nặng. Quan niệm “vật hóa con người” ấy khiến biết bao phụ nữ Á Đông, dù sống trong khuôn mẫu ‘hiền thê lương mẫu’, vẫn luôn thấp thỏm bất an, như thể nếu không lao ra ngoài giành giật cho mình chút “giá trị có thể trao đổi”, thì bản thân chẳng còn là gì cả.
Đó không phải là tỉnh táo, mà là mất đi nhân tính. Con người sở dĩ là con người, chính vì chúng ta không phải là hàng hóa được sản xuất ra. Đồ vật mới cần nói đến “giá trị sử dụng”; còn giữa người với người, điều cần bàn là đạo nghĩa, là ân tình, là sự chân thành — là lòng tốt “dù anh chẳng còn gì, tôi vẫn đối đãi với anh như thuở ban đầu”.
Trong kho tàng trí tuệ mà tổ tiên để lại, có một câu sâu sắc nhất: “Một ngày vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa; trăm ngày vợ chồng, nghĩa sâu như biển”.
Giữa hàng tỷ con người trên thế gian, vì sao lại là anh và tôi cùng chung một con thuyền, chung một giấc ngủ? Đó là duyên phận tu từ trăm kiếp. Bản chất của hôn nhân không phải là một cuộc đàm phán thương mại cân sức, mà là một khế ước sinh tử cùng nhau vượt qua sóng gió của cuộc đời.
Đạo vợ chồng cũng nên như vậy. Bài học tối hậu của đời người chưa bao giờ là mài giũa bản thân thành một “món hàng giá trị cao” để chờ người trả giá, mà là học cách gỡ bỏ những nhãn mác bên ngoài, để yêu một người cụ thể, bằng trọn vẹn ân nghĩa và tình thân.
Chuyên gia kiến nghị điều chỉnh giảm dần xuống 40 giờ theo lộ trình phù…
Tối 13/1, trên đường phố tại thành phố Thiệu Dương, tỉnh Hồ Nam, một phụ…
Trước thách thức của biến đổi khí hậu toàn cầu và sự bất ổn của…
Bị cáo Đinh Thị Lan thừa nhận ghi hình các video nhưng phủ nhận đăng…
ổng thống Trump hôm 14/1 đã ký sắc lệnh áp thuế 25% đối với một…
Ông Powell đã thông báo về vấn đề này vào Chủ nhật và phủ nhận…