Người làm công kỳ lạ

Tôi rúc đầu vào gối, đầu nặng trĩu tuyệt vọng. Chẳng lẽ với tôi đây là cả cuộc đời còn lại. Tôi, 2 năm sau khi ra trường, đang bỏ cả ngày tháng cho một công việc hoàn toàn không thích hợp, lương thấp mà cũng chẳng có tương lai. Đã nhiều lần tôi cố không nghĩ đến câu hỏi này, nhưng cảm giác chán nản đó đã không tài nào thoát ra được.

Sáng hôm sau, tôi cố lết ra khỏi giường để đến chỗ làm. Hôm nay có một vài người mới – họ là những người làm công tạm thời, lương còn thấp hơn nhiều so với nhân viên chính thức như chúng tôi. Sau một lúc làm việc, ánh mắt tôi chú ý đến một người. Anh ta có vẻ lớn tuổi nhất trong số họ, mặc bộ đồng phục. Đó là điều đặc biệt vì công ty chúng tôi không hề có đồng phục. Thật ra, họ cũng không biết chúng tôi ăn mặc như thế nào. Anh ta mặc một chiếc quần thẫm màu thẳng nếp với chiếc áo xanh lao động, trên ngực túi còn may ngay ngắn cả bảng tên. Có lẽ anh tự mua cho mình bộ đồng phục đó.

Tôi quan sát anh trong suốt ngày hôm đó, và cả những ngày kế tiếp khi anh còn làm việc với chúng tôi. Anh không bao giờ đi trễ hay sớm, chính xác như một chiếc đồng hồ vậy. Với một công việc hết sức bình thường, anh làm việc rất cần mẫn, chuẩn xác với một sự cẩn trọng đặc biệt. Anh hòa nhã thân thiện với tất cả mọi người nhưng không bao giờ nói chuyện trong lúc làm việc.

Đến giờ cơm trưa, trong khi chúng tôi đến nhận phần ăn của mình tại quầy phân phát, anh lại lặng lẽ lôi trong túi đồ một hộp cơm cũ kỹ bằng inox, và sau mỗi bữa ăn chỗ của anh lúc nào cũng sạch sẽ. Và dĩ nhiên, lúc nào anh ta cũng trở lại công việc đúng giờ. Có thể nói anh là một người làm công mà bất cứ ông chủ nào cũng đều hài lòng. Chúng tôi đều có những suy nghĩ như vậy, anh không chỉ tốt mà thật sự đáng khâm phục.

(Ảnh minh họa/Shutterstock)

Rồi công việc tạm thời đó cũng chấm dứt, anh rời công ty rồi đi đâu không rõ. Nhưng đối với cuộc đời tôi, anh đã hoàn toàn thay đổi cách suy nghĩ của tôi .

Tôi không mua cho mình bộ đồng phục, cũng không có hộp cơm trưa nhưng tôi bắt đầu đặt ra cho mình những nguyên tắc. Tôi bắt đầu tập làm việc như một doanh nhân chuẩn bị kỹ càng cho hợp đồng của mình, và rồi tôi được người quản lý đề bạt lên chức vụ cao hơn. Vài năm sau, tôi chuyển đến một công việc tốt hơn ở một công ty khác.

Cuối cùng, tôi cũng tự đứng ra lập công ty riêng. Cho đến mãi sau này, những thành công của tôi đều đến từ sự cần mẫn và may mắn của mình, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ điều may mắn lớn nhất của tôi là bài học tôi đã học được từ người công nhân kỳ lạ năm xưa: Sự tôn trọng không đến từ công việc mà bạn đang làm, nó đến từ cái cách mà bạn đang làm công việc đó!

(Sưu tầm)

Xem thêm:

Published by

Recent Posts

Sự mở rộng của ngành công nghiệp cưỡng bức thu hoạch tạng ở Trung Quốc

Việc cộng đồng quốc tế không phản ứng trước nạn cưỡng bức thu hoạch tạng…

2 giờ ago

Trung Quốc ghi nhận thêm 79.000 ca mắc covid-19 mới trong tháng 6

Vào ngày 12 tháng 7, chủ đề "COVID-19" đã từng đứng đầu trên các mạng…

2 giờ ago

Bộ Tư pháp Mỹ gửi trát hầu tòa các nhà báo NYT vì bài viết về “Không lực Một”

Tờ The New York Times (NYT) cho biết Bộ Tư pháp đã gửi các trát…

3 giờ ago

Bão Bavi đổ bộ vào Trung Quốc: 2,4 triệu người sơ tán, hủy hàng ngàn chuyến bay

Bão Bavi – cơn bão mạnh nhất đổ bộ Trung Quốc từ đầu năm đến…

5 giờ ago

Meta bất ngờ khai tử tính năng tạo ảnh tự động gây tranh cãi trên Instagram

Muse Image là một mô hình tạo ảnh bằng trí tuệ nhân tạo (AI) mới…

5 giờ ago

Bắc Kinh mở rộng các chiến dịch chính trị trong các nhà thờ Công giáo

Các tín hữu cho biết sự giám sát của chính quyền không chỉ dừng lại…

6 giờ ago