Đạo lý dùng người qua chuyện nuôi ngựa riêng máng, nuôi heo chung máng

Người lãnh đạo nên dùng người như thế nào? Có một câu chuyện vui kể rằng…

Vào thời mà người ta vẫn còn sử dụng ngựa để di chuyển, có hai giống ngựa vô cùng nổi tiếng: một là ngựa Mông Cổ có thể chở rất nặng; hai là ngựa Đại Uyên, chạy như bay, có thể đi rất xa.

(Ảnh: Wolfgang ClaussenPixabay)

Thành Hàm Đan có người nuôi đồng thời một con ngựa Mông Cổ và một con ngựa Đại Uyên. Ông dùng ngựa Mông Cổ vận chuyển hàng hóa, dùng ngựa Đại Uyên để đưa thư. Hai con ngựa này được nhốt chung một chuồng, ăn chung một máng cỏ. Chúng thường đá nhau, cắn nhau, lần nào cũng bị thương. Có người biết chuyện, bèn khuyên ông: “Phân máng”. Người thương nhân làm theo, quả nhiên sau khi phân máng cỏ hai con ngựa không còn đá nhau, cắn nhau nữa.

Sau này, vị thương nhân còn đầu tư nuôi heo. Nhưng vì không có hiểu biết về lĩnh vực này, nên ông lại nuôi giống như nuôi ngựa, cho ăn khác máng. Tuy nhiên không hiểu sao heo ngày càng kén ăn, chẳng thấy có da có thịt. Người biết chuyện lại khuyên ông: “Nuôi heo khác với nuôi ngựa, phải cho ăn chung máng.” Vị thương nhân về nhà làm thử, quả nhiên linh nghiệm. Hai con heo chung một máng thì tranh nhau ăn ngon lành, rất nhanh chóng đã trở nên béo tốt.

Phân máng hay chung máng kỳ thực cũng là xét theo bản năng của con vật. Ngựa đã trưởng thành là loài vật có sự tự tôn nhất định, cần phải cho ăn khác máng, mỗi con có một sở trưởng riêng, mỗi con phụ trách một việc. Nhưng heo con lại cần ăn chung máng, cần có nơi cạnh tranh giúp chúng trưởng thành nhanh hơn.

Câu chuyện này cũng cho một chút liên tưởng tới việc lãnh đạo người khác. Bản chất chủ yếu của lãnh đạo là làm thế nào điều động người khác để thực hiện công việc. Một người lãnh đạo khi dùng người cũng cần xem xét tâm lý và năng lực của cấp dưới. Nếu cấp dưới chưa phát triển đến mức có bản lĩnh riêng, thì cần cho phép họ có môi trường cạnh tranh nhất định, để họ cùng tiến bộ. Còn khi xuất hiện nhân tài có sở trường riêng, thì cần xét theo tâm lý của họ. Nếu họ có chủ kiến quá mạnh thì cần phân tán họ ra các nhóm khác nhau, tránh không tranh chấp, tránh khỏi việc đố kỵ, so bì với nhau, khó có thể chuyên tâm làm việc.

Những nhân tài khác nhau sẽ có những tài năng khác nhau, thích hợp với những công việc khác nhau. Đặt những năng lực khác nhau vào những mảnh đất phù hợp với họ, thì tài năng mới có thể sinh tồn và phát triển.

Kỳ thực “dùng người” bao gồm “dưỡng”“dùng”. Khi “dưỡng”, đào tạo nhân tài thì có thể phân ra. Nhưng khi “dùng” còn cần phải kết hợp khéo léo. Công việc bắt buộc phải dùng nhân tài, thì cần sắp xếp sao cho mỗi người đều có thể phát huy tối đa khả năng của mình, chứ không phải là gây trở ngại lẫn nhau. Điều này cần khả năng quan sát tinh tường của những nhà quản lý. Nếu trong quá trình dùng người không đích đáng thì sẽ mất đi ưu thế chỉnh thể, dẫu có những lá bài tốt nhưng ván bài vẫn tanh bành.

Lê Minh

Xem thêm:

Lê Minh

Published by
Lê Minh

Recent Posts

Nhiều cơ sở nhà, đất của Bộ Công Thương bỏ trống, sử dụng kém hiệu quả 

Kết luận thanh tra chuyên đề về nhà, đất dôi dư tại Bộ Công Thương…

2 giờ ago

Bộ KH&CN: Khuyến nghị sử dụng AI rà soát, hoàn thiện văn bản pháp luật

Hai nền tảng được Bộ Khoa học và Công nghệ khuyến nghị các cơ quan…

6 giờ ago

Cà Mau: Không được tự ý ghi âm, livestream buổi tiếp công dân

UBND tỉnh Cà Mau quy định công dân không được tự ý quay phim, chụp…

8 giờ ago

Ông Fauci từ chối yêu cầu xuất hiện tự nguyện lần thứ hai trước tiểu ban Thượng viện

Tiến sĩ Anthony Fauci đã từ chối yêu cầu xuất hiện tự nguyện lần thứ…

10 giờ ago

6 cách nhanh nhất để cha mẹ “tích đức” cho con cái

Một gia đình biết đủ mới có thể nuôi dưỡng những đứa trẻ có đời…

11 giờ ago

Học viên Pháp Luân Công tuyệt thực trong Nhà tù Nữ Thành Đô, phản đối cuộc bức hại

Sau hơn 4 tháng tuyệt thực, bà đã giảm hơn 40 cân, thân thể gầy…

12 giờ ago