Sau khi kết quả nghiên cứu này được công bố, nó nhanh chóng thu hút sự quan tâm rộng rãi trong giới khoa học. Nhiều nhà nghiên cứu bắt đầu thử nghiệm các cách khác nhau để ánh xạ các bazơ DNA vào những hệ thống âm giai khác, nhằm khám phá những khả năng phong phú hơn giữa thông tin di truyền và cấu trúc âm nhạc. Giáo sư kỹ thuật sinh học phân tử David Deamer của Đại học California, Santa Cruz (Hoa Kỳ) là một trong những nhân vật tiêu biểu. Trong thư gửi hai nhà nghiên cứu, ông cho biết mình đã thử áp dụng một hệ thống tương ứng khác và nhận thấy các giai điệu DNA tạo ra theo cách này trở nên rực rỡ và đa dạng hơn; một số trình tự lặp lại thậm chí còn thể hiện những đặc trưng âm sắc tươi sáng, trong trẻo. Riêng giai điệu được chuyển hóa từ gen insulin lại bộc lộ cảm giác nhịp điệu có trật tự, ổn định và dễ chịu.
Sau đó, giáo sư Deamer còn hợp tác với các nhạc sĩ để thu âm những tác phẩm “tổ khúc DNA”, thậm chí thành lập công ty chuyên kinh doanh các sản phẩm âm nhạc DNA, đưa thành quả nghiên cứu vốn chỉ thuộc về phòng thí nghiệm này đến với công chúng rộng rãi hơn.
Nếu việc đưa khái niệm âm nhạc DNA tiến sâu hơn vào lĩnh vực nghệ thuật và cấu trúc cần một tầm nhìn vĩ mô, thì nghiên cứu của nhà di truyền học người Nhật Ohno Susumu đã cung cấp một góc nhìn như vậy. Ông nhận thấy rằng trong quá trình sao chép hoặc tái tổ hợp, DNA thường xuất hiện những đoạn trình tự hoàn toàn giống nhau hoặc rất tương đồng — hiện tượng này có sự tương đồng cao với các chủ đề giai điệu lặp lại trong các tác phẩm âm nhạc. Một bản nhạc kinh điển thường được xây dựng thông qua việc lặp lại, biến tấu và tái hiện chủ đề chính; còn các trình tự DNA dường như cũng tuân theo một “logic sáng tác” tương tự.
Dựa trên quan sát này, Ohno không chỉ nghiên cứu mối tương ứng giữa các bazơ và âm giai, mà còn đưa vào những khái niệm âm nhạc như sự phát triển giai điệu, bố cục cao – thấp của âm thanh, biến các trình tự DNA thành những tác phẩm thực sự có cấu trúc âm nhạc. Ông cho thấy rằng, đằng sau các mã gen tưởng chừng lạnh lùng ấy, có thể vốn đã ẩn chứa một nhịp điệu và trật tự nội tại — một bản giao hưởng của sự sống vẫn chưa được con người hiểu hết.
Nếu tần số rung động của âm nhạc có thể tương tác với tần số của DNA hoặc hoạt động tế bào trong cơ thể, tạo nên sự cộng hưởng hài hòa ở cấp độ tế bào, thì âm nhạc rất có thể sẽ ảnh hưởng đến trạng thái sức khỏe tổng thể của con người.
Trên thực tế, đã có không ít nhà khoa học bắt đầu khám phá việc ứng dụng âm nhạc trong lĩnh vực y học và đạt được những kết quả nhất định. Các nghiên cứu về biểu sinh học cho thấy âm nhạc thực sự có thể tác động đến sự biểu hiện của gen. Những năm gần đây, các nghiên cứu phát hiện rằng sóng âm có thể ảnh hưởng đến quá trình hoạt động của tế bào; một số tần số cụ thể có thể kích thích hoặc ức chế sự phát triển của tế bào, tác động đến quá trình tổng hợp protein, thậm chí điều chỉnh sự giải phóng các chất dẫn truyền thần kinh. “Liệu pháp âm thanh” đang dần hình thành chính trên nền tảng những nghiên cứu này.
Quan niệm dùng âm nhạc để trị liệu và phục hồi sức khỏe thân tâm vốn đã tồn tại từ lâu trong nhiều nền văn minh cổ đại. Trong văn hóa truyền thống Trung Hoa, âm nhạc từ xưa đã được xem là có tác dụng chữa lành. Tương truyền, khi Thương Hiệt tạo chữ “nhạc” (樂), điều này có liên quan đến ý nghĩa ấy. Truyền thuyết kể rằng khi Hoàng Đế giao chiến với Xi Vưu, tiếng trống chiến trận vang như sấm đã làm binh lính của Xi Vưu choáng váng. Sau chiến tranh, để giúp binh sĩ hồi tỉnh, Hoàng Đế đã chế tạo một loại nhạc cụ có thân bằng kim loại, âm thanh từ dây tơ và khung bằng gỗ; sau khi diễn tấu, binh sĩ dần dần tỉnh lại. Thương Hiệt dựa vào đó tạo chữ, lấy “kim” trong ngũ hành tương ứng với “bạch”; trong giáp cốt văn, chữ “nhạc” (樂) và “dược” (藥) vốn là một chữ. Về sau, người ta phát hiện thảo dược cũng có tác dụng chữa bệnh, nên thêm bộ thảo lên chữ “nhạc” để thành chữ “dược”, qua đó phân biệt giữa trị liệu bằng âm nhạc và trị liệu bằng thuốc.
Trong văn hóa truyền thống Trung Hoa cổ đại, âm nhạc không chỉ liên quan đến chữa bệnh, mà còn gắn liền với tinh thần con người, trật tự xã hội và thậm chí là sự hưng suy của quốc gia. Tuân Tử trong thiên Nhạc luận từng chỉ ra rằng âm nhạc có thể thấm sâu vào lòng người và hun đúc tính cách. Âm nhạc chính trực, ôn hòa thì dân chúng hòa thuận, không sa đọa; âm nhạc trang nghiêm, trầm tĩnh thì dân chúng đồng lòng, xã hội ổn định, quốc gia binh mạnh thành vững, ngoại địch không dám xâm phạm. Ngược lại, nếu âm nhạc yêu mị, phù phiếm thì dân chúng buông thả, xã hội rơi vào hỗn loạn, quốc gia suy yếu và cuối cùng chuốc lấy họa ngoại xâm. Vì vậy, các bậc thánh vương thời xưa đều coi trọng lễ nhạc giáo hóa, khinh miệt những “tà âm”, xem đó là nguồn cơn của sự suy vong quốc gia.