Văn Hóa

Nhân sinh cảm ngộ: Sinh tử hữu mệnh

Từ các Hoàng đế minh quân thời xưa tới những bạo quân bạo chúa hay những kẻ độc tài, dù có quyền lực cao tới đâu, dù có buộc bách tính phải tung hô “vạn tuế” hay được bách tính thật tâm xưng tụng “vạn tuế”, thì thọ mệnh của họ cũng không thể theo ý muốn của con người mà thay đổi. Không ai trong số đó có thể sống quá 100 tuổi, thậm chí hầu hết đều rất đoản mệnh. Trái lại, những người trường thọ lại là những thôn phu nơi núi cao hoang dã, hoặc giả người phụ nữ bình bình thường thường, không có quyền lực hoặc dục vọng mạnh mẽ, sống trên 100 tuổi cũng không phải là quá hiếm hoi. Người xưa thường nói: “Người tính không bằng Trời tính” quả là rất có đạo lý. “Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại Thiên” cũng không phải là vô căn cứ.

Chị bạn của tôi từng sống trong nước, rồi ly hôn ở tuổi trung niên. Bước sang tuổi ngũ tuần, chị đến Singapore một mình để khởi nghiệp. Chị có tài nấu ăn gia truyền, những món ăn chị nấu đều có hương vị độc đáo. Chị nhận nuôi một bé trai mồ côi và hai mẹ con bắt đầu mở một nhà hàng. Trải qua hơn chục năm khổ tâm làm lụng, việc kinh doanh nhà hàng của chị trở nên rất phát đạt. Dù trạc tuổi bố mẹ tôi, nhưng chị vẫn thích được tôi gọi là “chị”. Một lần, sau khi ăn tối tại nhà hàng của chị, chúng tôi đã ngồi nói chuyện với nhau, thảo luận về việc một người già cần bao nhiêu tiền để có cuộc sống thoải mái sau khi về hưu. Tôi nói: “Em nghĩ mỗi ngày cơm canh đạm bạc, quần áo đơn giản, nhà cửa nhỏ gọn thì 80.000 đến 100.000 đô Singapore là đủ dùng”. Chị nói: “Bấy nhiêu đó sao có thể đủ được? Chị đang nợ 800.000 đô la tiền thế chấp cho hai căn hộ mới mua. Ngoài ra, hóa đơn viện phí bây giờ cũng rất đắt đỏ. Chị không chắc hai triệu đô la có đủ hay không nữa. Giờ chị đã ngoài 60 tuổi và có bệnh tim, nhưng chị muốn làm việc thêm mười năm nữa rồi mới tính đến chuyện nghỉ hưu”.

Chỉ ba ngày sau cuộc trò chuyện ấy, con trai của chị bất ngờ gọi cho tôi: Chị đã đột ngột qua đời vì bạo bệnh. Thật đúng là “Trời có gió mưa khó đoán, người có hoạ phúc sớm chiều”. Tôi không thể tin vào tai mình: mới vài ngày trước chị ấy còn nói sẽ làm việc thêm mười năm nữa, sao chị ấy có thể đi nhanh như vậy được?

Con trai của chị kể rằng chị vốn có bệnh tim nên thường phải đem theo thuốc cấp cứu bên người. Không may, vào hôm ấy, chị dậy muộn mà thuốc mang theo đã hết. Chị không thở nổi và quá yếu đến mức không thể mở tủ lấy thuốc ra. Chị vội vàng gọi cho con trai, nhưng khi cậu ấy bắt taxi về nhà thì không kịp nữa rồi…

Chị vội vàng rời bỏ thế gian, để lại tài sản một triệu đô la Singapore mà không có di chúc. Theo luật pháp địa phương, con trai chị sẽ được thừa kế. Nhưng thân nhân trong nước lại không chấp nhận điều này và khởi kiện con trai chị để tranh giành chỗ tiền đó. Chị có lẽ không bao giờ ngờ được rằng giờ đây con trai và thân quyến của chị sẽ có thể trở thành kẻ thù của nhau.

(Ảnh: ChristopherMYa, Shutterstock)

Trên đời này, chúng ta căn bản không thể đoán trước được vận mệnh của bản thân. Mù quáng theo đuổi tiền tài vật chất chỉ làm tăng thêm gánh nặng tinh thần.

Từ khi tập nói i a, đến khi tập tễnh biết đi, rồi đeo cặp sách đến trường, làm cha làm mẹ… bạn có bao giờ đứng trước tấm gương và chợt nhận ra: Trên đầu đã có tóc bạc, khóe mắt đã có nếp nhăn, có khi bạn còn không dám tin vào mắt mình, không dám chấp nhận sự thật rằng bản thân không còn trẻ nữa?

Bạn đều đã từng chứng kiến người ta đến thế gian mà không mang theo gì, từng tiễn đưa người ra đi với hai bàn tay trắng. Bạn đều than thở nhân sinh như mộng, nhưng vừa quay đi thì đã lại tiếp tục tranh giành. Tất cả những thứ mà có thể trở thành hư vô trong chốc lát ấy, chính là đang đùa giỡn người ta. Đều biết mộng cảnh là hư ảo, nhưng hỏi có mấy ai tin nhân sinh chính là mộng đây?

Trong cuộc đời ngắn ngủi này, chỉ khi sống một cuộc sống ít ham muốn và một trái tim trong sáng, tích đức hành thiện, lấy khổ làm vui thì chúng ta mới có được sự thanh thản, khoáng đạt.

Ngoài ra, rất nhiều người đã từng mong mỏi thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sinh-lão-bệnh-tử, vậy thì sao ta không thử tìm một con đường phản bổn quy chân?

“Trải muôn vạn kiếp, nơi thế gian đến lại đi. Đời người vì điều chi mà lao tứ? Quyền, danh, lợi, sắc nơi thế gian có bền lâu? Hồng trần thịnh hay suy định bởi Trời…” Khi nghe bài hát này, thì cũng phảng phất nghe thấy lời kêu gọi từ nơi Phật quốc trang nghiêm, giống như đang nằm mộng thì khẽ được đánh thức dậy.

Dựa theo “Nhân sinh cảm ngộ: Sinh tử hữu mệnh
Đăng trên ChanhKien.org
Tác giả: Quán Minh

Xem thêm:

Quán Minh

Published by
Quán Minh

Recent Posts

Cái nhìn toàn diện về cuộc khủng hoảng làm giàu uranium của Iran

Trong bối cảnh đàm phán hòa bình Mỹ–Iran, kế hoạch hạt nhân của Iran –…

2 phút ago

Mỹ sẽ triển khai tên lửa tầm trung tại Nhật Bản, tăng cường răn đe Trung Quốc

Mỹ sẽ triển khai hệ thống tên lửa tầm trung tại Nhật Bản nhằm tăng…

28 phút ago

Sau 20 năm điều tra, bộ phim “Thu hoạch thầm lặng” ra mắt tại Washington

“Thu hoạch thầm lặng” (Silent Harvest) là bộ phim tài liệu điều tra chuyên sâu…

31 phút ago

Cuối tuần bạo lực ở Chicago: Ít nhất 4 người thiệt mạng, 22 người trúng đạn

Ngoài vụ nổ súng tập thể nói trên, cảnh sát Chicago ghi nhận thêm bốn…

34 phút ago

Ông Trump giải thích lý do từ chối chụp ảnh chung với bà Meloni

Ông Trump đã đăng trên mạng xã hội Truth Social, giải thích lý do ông…

39 phút ago

Chuyện Vua Trần Anh Tông cùng 3 vạn quân tiến sang đất Nguyên

Dù bỏ dở giữa chừng kế hoạch tiến đánh Đại Việt lần thứ 4, quân…

45 phút ago