
6 nguyên tắc xử thế của các nhà hiền triết
Sáu nguyên tắc xử thế được rút ra từ lời giảng của các nhà hiền triết, xứng là một tham khảo trong việc lựa chọn và tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Sáu nguyên tắc xử thế được rút ra từ lời giảng của các nhà hiền triết, xứng là một tham khảo trong việc lựa chọn và tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Cổ nhân sống “an bần lạc đạo”, coi khó nhọc là phúc, an nhàn là họa.

Những điều có được nhất định phải quý trọng, những điều đã mất đi, khi gặp lại nhất định phải biết nắm giữ.

Đời người có những sai lầm có thể sửa chữa được, còn có những sai lầm lại lưu lại sự nuối tiếc khôn nguôi.

“Đắc tức cao ca thất tức hưu”, nhân sinh có lúc thất ý, cũng có khi đắc ý. Dẫu là đắc ý hay thất ý, nào có mấy người nghĩ ngợi gì đến thân tâm.

Người hiền đức thời xưa ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng có thể ngủ mà không nằm mộng, tỉnh dậy thì không lo không sầu…

Người có lòng biết ơn là người thấu hiểu đạo lý của tự nhiên, đạo lý làm người.

Cổ nhân cho rằng âm đức là ngọn nguồn của hết thảy phúc báo, vì vậy thủ giữ đức và tích đức là việc vô cùng quan trọng mà ai ai cũng cần ghi nhớ.

Trong lịch sử có những người bởi vì “biết buông tay” mà có thể an nhiên tự tại giữa đất trời.

Người quân tử như một viên ngọc quý, khiến người khác cảm thấy dễ chịu.

Khi con người phải đối mặt với đủ loại áp lực tinh thần mà không biết buông bỏ, thì sẽ dần bị những gánh nặng ấy đè nén đến mức gục ngã.

Người có nội tâm cao quý sẽ luôn yêu cầu bản thân kiên trì nguyên tắc làm người, từ đó mà bảo đảm được một đời của mình không bị mê lạc, sa đọa.

Học vấn và cảnh giới là xem tâm lượng, cho nên “nghĩ cho người khác” là học vấn được cổ nhân xem trọng, cũng là một loại cảnh giới cao thượng.

Trong cuộc đời, nếu có thể hiểu được đạo lý “cho đi thứ gì sẽ đắc được thứ ấy” thì sẽ gặp được những điều vô cùng kỳ diệu.

Phúc phận dẫu không phải là thứ có thể cầu mà được, nhưng có những loại phúc khí trực tiếp sinh ra từ tâm của một người.

Điều đáng tiếc nhất khi phạm phải sai lầm có lẽ chính là nhận ra lỗi rồi mà cứ mãi hối tiếc, mãi không thể tự đứng lên được.

Gậy trúc giầy rơm say chếnh choáng, Nào ngán! Áo tơi mưa khói mặc bình sinh.

Có rất nhiều lời giáo huấn về cách nhìn người và dùng người trong lịch sử và chúng vẫn luôn có ích dù ở thời xưa hay thời nay.