
Thói háo thắng của người Việt
Dù dạng nào, cái háo thắng ở người Việt, thường xuyên chỉ khôn lỏi kiểu Trạng Quỳnh hoặc kiểu bị nhồi sọ là hết.
Dù dạng nào, cái háo thắng ở người Việt, thường xuyên chỉ khôn lỏi kiểu Trạng Quỳnh hoặc kiểu bị nhồi sọ là hết.

Trong cuộc đời, người đến người đi, người mà ta có thể gặp là rất nhiều nhưng quý nhân thì thật là hiếm hoi.

Cổ nhân cho rằng chỉ chút sơ suất trong việc kết giao sẽ khiến người ta lầm đường lạc lối, thậm chí nếu kết giao với kẻ bất lương thì hậu quả rất nghiêm trọng.

“Không trách móc lỗi lầm nhỏ của người, không vạch trần chuyện riêng của người, không nhớ tội của người thì có thể dưỡng đức và rời xa tai họa”.

Khi con người phẫn nộ, không thể kiểm soát bản thân, thì thực ra tâm của người đó đã biến thành nô lệ cho quan niệm rồi.

Mỗi nhân vật, từng kiếp nạn trong cuốn sách này đều bao hàm trí huệ xử thế. Chẳng hạn có 4 bài học về thói khoe khoang kiêu ngạo như sau.

Mỗi người đều mong muốn gia đình mình hạnh phúc, giàu sang, nhưng một gia đình hưng vượng như vậy quả thực là điều không dễ.

Vì sao những chú lạc đà mang nặng trên lưng vẫn có thể băng qua sa mạc khắc nghiệt nhất? Bởi vì chúng không hề nóng vội.

Trong thiên “Tu thân”, sách Tuân Tử có đề ra 8 nguyên tắc xử thế thuận theo tính cách của người đối diện.

Trên đời này, có những loại tài phú còn đáng giá hơn của cải vật chất, bởi vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc đời tương lai của con cái.

Nói như thế nào cũng là thể hiện ra phẩm cách, tri thức và trí tuệ của một người.

Trái đất vẫn quay mỗi ngày và nhân sinh cũng là như thế. Bên cạnh niềm vui cũng có những nỗi buồn, bên cạnh thành công luôn có những khổ nạn và thử thách.

Nếu vẫn chưa tới trạm dừng chân cuối cùng, xin cứ mỉm cười tiến về phía trước…

Yêu thương vô điều kiện, yêu thương có điều kiện, nuông chiều vô lối, rất nhiều người lẫn lộn ba khái niệm trên với nhau…

Tục ngữ có câu: “Nhất cần thiên hạ vô nan sự”, đối với người cần cù thì thiên hạ không có việc gì khó với họ cả.

Cổ nhân dạy, bất luận là nói chuyện, làm việc hay làm người đều không thể tùy thích, đều cần phải tuân theo những phép tắc nhất định.

Người xưa có câu: “Nhân quý hữu tự tri chi minh”, con người đáng quý ở chỗ biết rõ chính mình. Nhưng tự nhận thức chưa bao giờ là việc dễ dàng.

Kẻ thích tranh chấp, trời đất cũng sẽ ganh đua với họ. Người luôn khiêm nhường, trời đất cũng sẽ mở đường cho họ.