
Sự khác biệt giữa đóng góp ý kiến và chỉ trích
Người Việt không được học cách đóng góp một cách tử tế, đàng hoàng, nhưng lại bị nhiễm thói chỉ trích chê bai rất nặng...
Người Việt không được học cách đóng góp một cách tử tế, đàng hoàng, nhưng lại bị nhiễm thói chỉ trích chê bai rất nặng...

Người nào có thể hiểu được “buông bỏ” thì trong cuộc đời hữu hạn này, người ấy mới có thể sống được thản nhiên, sung túc và tự tại.

Muốn nhẹ lòng, đôi khi điều cần làm không phải là thay đổi người khác, mà là học cách tự mình dời đi “tảng đá” trong tâm.

Khi chưa có máy làm thay, người ta phải học rất kĩ để làm và trải nghiệm cả quá trình nên trong họ có một sự chuyển biến và trưởng thành…

Người có thể khống chế được cảm xúc của bản thân mới thực sự là chủ nhân của chính mình.

Bố mẹ cần học để tin con mình và học cách kiềm chế cảm xúc của mình để đặt niềm tin vào con.

Để có thể phản biện, nhất định cần có kiến thức, hiểu biết. Cãi bướng thì không cần gì ngoài to mồm, nhanh tay và đủ liều.

Làm sao để học được sự tinh tế? Đó là câu hỏi thỉnh thoảng tôi được nhận từ bạn bè mỗi khi tôi viết bài có liên quan và tôi cũng thường bị bạn bè…

Bài thơ nổi tiếng của Tô Đông Pha đã thể hiện một triết lý sống sâu sắc bằng ngôn ngữ mộc mạc, giản dị.

“Những điều xuất phát từ trái tim sẽ chạm đến trái tim”.

Trong cuốn sách “Úc Li Tử” của Lưu Bá Ôn có chép một câu chuyện ngụ ngôn có tựa đề “Bỉ nhân học cái”, tức là kẻ quê mùa học làm ô.

Câu chuyện nhân quả thay đổi vận mệnh hàng triệu con người.

Phúc khí của gia đình không phải cầu là được mà phải dựa vào sự tu dưỡng của mỗi người…

Khi con người nhận ra tri thức là vô hạn, còn hiểu biết của mình chỉ là hữu hạn, họ sẽ tự nhiên hình thành thói quen khiêm tốn.

Sự ghen ghét, đố kỵ thường không chỉ dừng lại trong suy nghĩ của con người, nó luôn bộc lộ ra ngoài…

Những người ưu tú có tu dưỡng sẽ không chịu khuất phục trước những nhược điểm của mình.

Đời người không phải giống như giếng cạn khát nước, mà nên là dòng suối mát trong nuôi dưỡng vạn vật.

Chứng kiến cha bị bắt đi khi mới 4 tuổi, cô đã mang theo ký ức và nỗi đau ấy, rồi biến chúng thành động lực để đứng lên vì sự thật và tự do.