“Thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin giữ ước mơ của mình”

Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hóa. Kết quả là việc học hành của cậu bé không được ổn định lắm.

Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viết một bài văn với đề tài “Lớn lên em muốn làm nghề gì?”.

Đêm đó, cậu bé đã viết 7 trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt làm đường chạy cho ngựa.

Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo.

Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài làm của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của thầy “Đến gặp tôi sau giờ học”.

Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:

– Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1 ạ?

– Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa?

Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến.

– Con yêu, chính con phải quyết định vì cha nghĩ đây là ước mơ của con.

Nghe cha đáp, cậu bé liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo của mình:

– Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình.

(Ảnh: Shutterstock)

Nhiều năm trôi qua, vị thầy giáo đó đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến một trang trại rộng 200 mẫu để cắm trại. Thật tình cờ, hai thầy trò đã gặp nhau. Cầm tay, thầy nói:

– Này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về điều đó.

Nghe thầy nói thế, cậu bé nay đã là ông chủ vội đáp:

– Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình.

(Sưu tầm)

Xem thêm:

Published by

Recent Posts

Ông Trump yêu cầu Tòa án Tối cao khôi phục lại vụ kiện phỉ báng chống lại CNN

Tối cao Pháp viện đã chính thức tiếp nhận đơn đề nghị của ông Trump…

5 phút ago

Mì ăn liền lập kỷ lục tiêu thụ, hơn 124 tỷ gói trong năm 2025

Mì ăn liền vẫn là một trong những loại thực phẩm ăn liền phổ biến…

7 phút ago

Thế giằng co ở Đông Bắc Á dưới chính sách ngoại giao “mặc cả” của ông Trump

Chính phủ Lee Jae-myung điều chỉnh lập trường: Không phải “thân Trung” mà là tăng…

17 phút ago

Bộ trưởng Mỹ cảnh báo con gái về ảnh hưởng không tốt của Harvard

Ông Sean Duffy gần đây cho biết Đại học Harvard truyền bá cho sinh viên…

32 phút ago

Ông Bessent: Thâm hụt ngân sách Mỹ rất có thể đã đạt đỉnh trong nhiệm kỳ của ông Trump

Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent hôm thứ Năm (20/8) cho biết thâm hụt…

45 phút ago

Bồ Đào Nha gia nhập nhóm nước châu Âu hạn chế khăn trùm kín Hồi giáo

Theo luật mới, người dân Bồ Đào Nha không được mặc trang phục nhằm che…

49 phút ago