Câu chuyện cảm động xảy ra ở quầy bán vé rạp xiếc

Có lần khi tôi còn là một thiếu niên, cha tôi và tôi đứng xếp hàng để mua vé vào xem xiếc. Cuối cùng chỉ còn một gia đình đứng xếp hàng giữa chúng tôi và quầy bán vé. Gia đình này đã gây cho tôi một ấn tượng sâu sắc…

Gia đình đó có 8 đứa con, tất cả có lẽ đều dưới 12 tuổi, có thể nói là họ không có nhiều tiền. Quần áo của họ không phải thuộc loại đắt tiền, nhưng sạch sẽ. Bọn trẻ ngoan ngoãn, tất cả đều đứng xếp hàng phía sau bố mẹ chúng, từng hai đứa một, nắm tay nhau. Chúng nói một cách liến thoắng về các chú hề, những con voi và những tiết mục khác mà chúng sẽ xem đêm đó. Người ta có thể có cảm giác là trước đó chúng chưa được đi xem xiếc bao giờ. Việc được đi xem xiếc có vẻ như là một nét nổi bật nhất trong cuộc đời trẻ thơ của chúng.

Người cha và người mẹ đứng ở đằng đầu lũ trẻ này trông hết sức hãnh diện. Người mẹ nắm tay chồng mình, ngước nhìn ông như muốn nói: “Anh là hiệp sĩ của em trong bộ áo giáp sáng loáng”. Ông ấy mỉm cười và ấm lòng với niềm tự hào, ông nhìn bà như muốn trả lời: “Em đã nói đúng”.

Cô bán vé hỏi người cha muốn mua bao nhiêu vé. Ông hãnh diện trả lời: “Làm ơn bán cho tôi 8 vé trẻ em và 2 vé người lớn để tôi có thể đem cả gia đình vào xem xiếc”.

Cô bán vé nói giá tiền.

Bà vợ rút bàn tay của mình ra khỏi bàn tay ông, đầu bà cuối xuống, môi người đàn ông này bắt đầu run run. Người cha nghiêng người hơi sát hơn vào quầy bán vé một chút và hỏi: “Cô nói bao nhiêu tiền?”.

Cô bán vé nhắc lại giá tiền.

Người đàn ông này không có đủ tiền.

Ông phải quay lại để nói với 8 đứa con ông rằng ông không có đủ tiền để đưa chúng vào xem xiếc chăng?

Nhìn thấy việc đang diễn ra, cha tôi đút tay vào túi quần của ông rút ra một tờ 20 đôla và đánh rơi tờ giấy bạc xuống đất. (Chúng tôi thật sự chẳng giàu có gì!) Cha tôi cúi xuống, nhặt tờ giấy bạc lên, vỗ vào vai người đàn ông và nói: “Xin lỗi ông, tờ giấy bạc này ở túi ông rơi ra”.

Người đàn ông biết việc gì đang xảy ra. Ông ấy không xin của bố thí nhưng chắc chắn là trân trọng sự giúp đỡ này trong một tình huống tuyệt vọng, đau lòng và bối rối. Ông ấy nhìn thẳng vào mắt cha tôi, nắm lấy tay cha tôi trong cả hai bàn tay của ông ấy, siết chặt vào tờ 20 đôla và môi ông run run cùng với lệ tuôn trào trên má, ông ấy nói: “Cảm ơn, cảm ơn ông. Số tiền này thực sự rất có ý nghĩa đối với tôi và gia đình tôi”.

Cha tôi cùng với tôi trở ra xe và lái xe về nhà. Đêm đó chúng tôi không vào xem xiếc, nhưng không phải chúng tôi không vào xem vì không có tiền…

(Sưu tầm)

Xem thêm:

Published by

Recent Posts

Ông Fauci từ chối yêu cầu xuất hiện tự nguyện lần thứ hai trước tiểu ban Thượng viện

Tiến sĩ Anthony Fauci đã từ chối yêu cầu xuất hiện tự nguyện lần thứ…

29 phút ago

6 cách nhanh nhất để cha mẹ “tích đức” cho con cái

Một gia đình biết đủ mới có thể nuôi dưỡng những đứa trẻ có đời…

1 giờ ago

Học viên Pháp Luân Công tuyệt thực trong Nhà tù Nữ Thành Đô, phản đối cuộc bức hại

Sau hơn 4 tháng tuyệt thực, bà đã giảm hơn 40 cân, thân thể gầy…

2 giờ ago

Chính sách khí hậu khiến ông Newsom trở thành “con mồi” của Trung Quốc?

Thống đốc California Gavin Newsom muốn vào Nhà Trắng vào năm 2028, điều này không…

2 giờ ago

Đô đốc Cooper thị sát mẫu hạm USS Lincoln, chuẩn bị trở về cảng

Chuyến thăm của Tướng Cooper đánh dấu sự kết thúc chuyến đi kéo dài 10…

2 giờ ago

Hà Nội đặt mục tiêu hoàn thành khoảng 100 km metro vào năm 2030

Khoảng 100 km đường sắt đô thị là mục tiêu Hà Nội đặt ra cho…

6 giờ ago