
Nguyễn Hữu Lập: Vị “Song nguyên Hoàng giáp” của làng Trung Cần
Nguyễn Hữu Lập làm quan luôn giữ liêm chính, nhiều lần thẳng thắn can gián, lại có tài văn thơ.
Nguyễn Hữu Lập làm quan luôn giữ liêm chính, nhiều lần thẳng thắn can gián, lại có tài văn thơ.

Dòng họ Đinh Văn mang nỗi đau hai lần bị tru di, nhưng vẫn mang mạch sống bền bỉ, nhiều đời đều có người đỗ đạt.

Dòng họ Nguyễn Cửu nhiều đời đều là trọng thần, giúp dân chúng khai khẩn vùng đất phía nam

Trong sử Việt có những vị thái giám gánh vác việc lớn, là nhân vật kiệt xuất của giang sơn.

Dưới đây là câu chuyện đoán mệnh “ăn một vạn con cừu” rất nổi tiếng trong lịch sử.

“Nằm mơ trong giấc chiêm bao, ngộ ra được sinh mệnh nằm ngoài thân này”. – Hoàng Đình Kiên cảm khái nghĩ về câu chuyện luân hồi của chính mình.

Thủy chiến Thị Nại – Xích Bích của Việt Nam.

Dòng họ Nguyễn Cửu đã sản sinh ra nhiều người tuấn kiệt, trở thành danh gia vọng tộc nổi tiếng ở Đàng Trong, đóng góp to lớn với nhà Nguyễn.

Ai ai cũng đều hoặc ít hoặc nhiều có những thói quen giao tiếp xấu, nhưng nếu không chú ý cải sửa, chúng có thể ảnh hưởng đến vận khí của chúng ta.

Lấy tâm trách người mà trách mình, lấy tâm khoan dung mình mà khoan dung người.

Dù cuộc đời theo con đường võ bị, nhưng Dương Hỗ vẫn mang tính đại biểu cho hình tượng của người có học thời xưa, phong thái nho nhã, tài đức vẹn toàn.

Tổng thống Lại Thanh Đức đã gửi lời chúc mừng nồng nhiệt, đồng thời mở rộng sự tôn vinh đối với nghệ thuật đỉnh cao này tới quốc gia láng giềng Nhật Bản.

Xã Liên Hà gồm các làng cổ, trong lịch sử đã sản sinh ra nhiều bậc hiền tài giúp nước.

Giai thoại về một vị Trạng nguyên nghèo khó mà thành tài của Đại Việt.

Nguyễn Huệ thấy rất khó nói, liền chuyển sang tìm cách dụ dỗ Trần Công Xán theo mình nhưng không được, vì thế mà tức giận giam ông lại…

Có rất nhiều điển cố được lưu truyền ngợi khen lòng hiếu thảo của người xưa, một trong số đó là chuyện Đổng Vĩnh bán thân chôn cha.

Làng Du Lâm là quê ngoại của vua Lý Thái Tổ, được biết đến là nơi văn hiến, đất học của vùng Kinh Bắc xưa.

“Đất nước trọng người tài đức thì an bình, đánh mất người tài đức thì loạn lạc”. Trong lịch sử, câu nói này ứng với không ít vị quân vương, hoàng đế.