
Trận thủy chiến hỏa công bậc nhất sử Việt vào đầu thế kỷ 19
Thủy chiến Thị Nại - Xích Bích của Việt Nam.
Thủy chiến Thị Nại - Xích Bích của Việt Nam.

Lấy tâm trách người mà trách mình, lấy tâm khoan dung mình mà khoan dung người.

Dù cuộc đời theo con đường võ bị, nhưng Dương Hỗ vẫn mang tính đại biểu cho hình tượng của người có học thời xưa, phong thái nho nhã, tài đức vẹn toàn.

Tổng thống Lại Thanh Đức đã gửi lời chúc mừng nồng nhiệt, đồng thời mở rộng sự tôn vinh đối với nghệ thuật đỉnh cao này tới quốc gia láng giềng Nhật Bản.

Xã Liên Hà gồm các làng cổ, trong lịch sử đã sản sinh ra nhiều bậc hiền tài giúp nước.

Giai thoại về một vị Trạng nguyên nghèo khó mà thành tài của Đại Việt.

Nguyễn Huệ thấy rất khó nói, liền chuyển sang tìm cách dụ dỗ Trần Công Xán theo mình nhưng không được, vì thế mà tức giận giam ông lại…

Có rất nhiều điển cố được lưu truyền ngợi khen lòng hiếu thảo của người xưa, một trong số đó là chuyện Đổng Vĩnh bán thân chôn cha.

Làng Du Lâm là quê ngoại của vua Lý Thái Tổ, được biết đến là nơi văn hiến, đất học của vùng Kinh Bắc xưa.

“Đất nước trọng người tài đức thì an bình, đánh mất người tài đức thì loạn lạc”. Trong lịch sử, câu nói này ứng với không ít vị quân vương, hoàng đế.

Bậc Thánh nhân thời xưa cho dù là làm việc gì cũng đều suy xét làm lợi cho người khác, có lợi cho nhân quần xã hội…

Câu chuyện thú vị về gia đình có ba ông Trạng.

Trong lịch sử còn ghi chép lại khá nhiều câu chuyện quân vương tiết kiệm, dù chỉ là đối với những thứ nhỏ như quần áo mặc hàng ngày.

Trong lịch sử làng Phất Nạo có 3 vị đỗ đại khoa, ngoài ra còn có nhiều người đỗ đạt giúp nước tạo tiếng thơm cho làng

Họ Phạm từ thời danh tướng Phạm Ngũ Lão về sau nhiều đời có công khai khẩn và gìn giữ vùng đất Thăng Hoa ở Quảng Nam và Bình Định…

Luyện thư pháp có rất nhiều việc là giống với võ thuật hay tu đạo, đều yêu cầu không chỉ là khổ luyện mà còn cần lĩnh ngộ.

2 làng là La Ngạn (Nam Định) và La Mai (Nình Bình), đều là hai ngôi làng khoa bảng nổi danh bên bờ sông Đáy.

Kẻ dùng bạo lực trị quốc thì nhất thời có thể trấn áp người ta, nhưng không thể tồn tại lâu dài.