
Hai vị Thành hoàng làng Khổng Tào
Làng Khổng Tào, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa có thờ 2 vị Thành hoàng là Cao Hiển và Lê Công Quý.
Làng Khổng Tào, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa có thờ 2 vị Thành hoàng là Cao Hiển và Lê Công Quý.

Chúng ta thường nghe kể gương người xưa “cột tóc lên xà nhà, lấy dùi đâm vào đùi” để học, vậy có phải là cực đoan quá không?

Các triều đại Việt Nam và thuyết ngũ hành.

Trong sách “Luận Ngữ” tổng cộng có 20 thiên, từ đầu đến cuối đều phân tích và trình bày về người quân tử và tiểu nhân.

Làm sao để như cây lan kia, tĩnh tĩnh tại tại dưới núi sâu mà vẫn tỏa hương thơm ngát?

Làng Phú Thị là ngôi làng khoa bảng nổi tiếng, có 10 vị đỗ đại khoa, trong đó riêng dòng họ Nguyễn Huy có 5 người.

Dù việc khắc chữ đã xuất hiện ở nước ta từ lâu, nhưng người giúp hình thành nghề và phát triển trong dân chúng là Thám hoa thời nhà Lê, Lương Như Hộc

Nước Tấn có thời kỳ cùng ganh đua chinh phạt thiên hạ, nhưng Tấn Hiến Công lại vướng vào nữ sắc, khiến giang sơn trải qua một thời kỳ loạn lạc.

Người làm quan phải lấy mình làm gương, xúc động nhân tâm, từ đó lan tỏa điều thiện lành đến cho nhiều người hơn nữa.

Các bậc tiên hiền thời cổ đại định ra hệ thống lễ nghi để nuôi dưỡng bản tính con người, tiết chế dục vọng của con người…

Trong sách Lã Thị Xuân Thu có đoạn ghi chép về việc “lấy giận thắng buồn” để trị bệnh…

Thời Lê Trung Hưng dân gian có lưu truyền câu: “Tể tướng Quý Đức thiên hạ hưu tức”, nghĩa là khen Nguyễn Quý Đức làm tể tướng khiến thiên hạ yên định.

Quá trình phát triển Khổng giáo từ đời Hán hơn 2.000 năm được gom lại và ấn… vào đầu Khổng Tử!

Làng bình Vọng có tên Nôm là làng Bằng. Tên “Bình Vọng” mang ý nghĩa đứng trên thế đất bằng phẳng nhìn xa trông rộng.

Với 3.000 người làm trong đó có 1.000 thợ giỏi, làng nghề Đông Giao nổi tiếng về nghề mộc với những bàn tay chạm khắc tinh xảo.

Hàm nghĩa của chữ “Dịch” xuyên suốt quy tắc chung của Kinh Dịch, đồng thời cũng là ba loại cảnh giới nhân sinh cao thượng.

Vì sao không có những câu như “quyền cao vọng trọng”, “tài cao vọng trọng” mà chỉ có “đức cao vọng trọng”? Đó là bởi người xưa coi trọng “đức”.

Trong sử Việt cũng lưu truyền một số câu chuyện về các bậc minh quân dạy dỗ con.