Bà Dương Tiểu Minh trước và sau khi bị bức hại. (Ảnh: Minghui.org)
Tháng 3/2026 vừa qua, bà Dương Tiểu Minh, một phụ nữ mù ở thành phố Côn Minh, tỉnh Vân Nam, đã mất tích trong hoàn cảnh đáng lo ngại về sức khỏe. Vụ việc của bà là minh chứng cho tình trạng đàn áp tín ngưỡng và cưỡng chế giam giữ đối với các tù nhân lương tâm thuộc nhóm dễ bị tổn thương tại Trung Quốc.
Bà Dương Tiểu Minh, sinh năm 1969, từng bị kết án tù phi pháp 7 năm và phạt tiền 20.000 nhân dân tệ vào năm 2023 chỉ vì tu luyện Pháp Luân Công. Do tình trạng sức khỏe lúc bấy giờ, bà được phép ở tại nhà sau khi bị tuyên án. Tuy nhiên, vào cuối tháng 3 năm 2026, một người bạn không liên lạc được với bà nên đã đến nhà bà kiểm tra. Người này phát hiện cửa sắt bên ngoài bị khóa, nhưng cửa gỗ bên trong lại mở, một chiếc ghế bị đổ và đồ đạc trên bàn bị xáo trộn. Bà Dương đã biến mất không dấu vết. Người bạn cho rằng bà có thể đã bị đưa đi giam giữ để thi hành án.
Vụ việc mất tích lần đầu được cổng thông tin Minghui.org đưa tin ngày 6/4, sau đó là cổng Weiquanwang ngày 8/4 và tờ báo nhân quyền Bitter Winter có trụ sở ở Ý đưa tin vào ngày 16/4. Minghui.org là một cổng thông tin của Pháp Luân Công ở hải ngoại thường xuyên đăng tải bằng chứng trực tiếp từ nguồn tin sơ cấp (nhân chứng trực tiếp) tại Đại lục về cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Số liệu từ Minghui đã được nhiều tổ chức nhân quyền công nhận, được trích dẫn trong các phát biểu và các báo cáo nhân quyền của Mỹ và liên minh châu Âu.
Bà Dương Tiểu Minh bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công vào giữa thập niên 1990 và cho biết việc tu luyện đã giúp bà phục hồi thị lực sau nhiều năm mắc bệnh về mắt. Sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc phát động chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công trên toàn Trung Quốc vào tháng 7 năm 1999, bà liên tục trở thành mục tiêu bức hại của chính quyền.
Trong những năm đầu của chiến dịch, khi bà đang làm việc tại Đại học Y khoa Côn Minh, chính quyền đã gây áp lực để buộc bà phải ngừng tu luyện Pháp Luân Công. Họ đã ép chồng bà buộc bà phải phá thai, sau đó ép ông ly hôn với bà.
Từ năm 2001 đến 2008, bà Dương Tiểu Minh bị đưa vào các trại lao động cưỡng bức 2 lần, tổng cộng 5 năm. Trong thời gian này, bà bị đánh đập và ngược đãi, gây tổn thương vĩnh viễn cho thị lực. Theo Minghui.org, bà đã phải chịu nhiều hình thức tra tấn như bị sốc điện bằng dùi cui, bị bức thực, bị đánh đập liên tục, không được ngủ trong thời gian dài, bị phạt đứng hàng chục giờ mỗi ngày, bị lạm dụng tình dục. Việc tra tấn nghiêm trọng kéo dài này đã làm mắt bà tổn thương nặng. Đến cuối năm 2012, bà hoàn toàn bị mù.
Sau khi bị sa thải khỏi công việc vào giữa những năm 2000, bà không còn nguồn thu nhập ổn định và phải sống phụ thuộc vào người cha già gần 80 tuổi với đồng lương ít ỏi, trong khi vẫn phải chi trả cho việc điều trị các thương tích và di chứng.
Tình trạng khuyết tật không giúp bà Dương Tiểu Minh tránh khỏi việc bị sách nhiễu. Ngày 28/5/2022, cảnh sát phá cửa nhà và bắt giữ bà. Bà bị giam qua đêm trong điều kiện khắc nghiệt – bị trói, không được ăn uống và không được đi vệ sinh. Sau đó bà bị chuyển đến trại tạm giam, nhưng cơ sở này từ chối tiếp nhận do tình trạng sức khỏe của bà. Sau đó bà Dương Tiểu Minh được tại ngoại, nhưng vẫn bị truy tố.
Tháng 11/2022, bà bị triệu tập để thẩm vấn thêm, và đến tháng 12 thì nhận cáo trạng chính thức.
Ngày 1/2/2023, cảnh sát một lần nữa phá cửa nhà và đưa bà đến Tòa án quận Tây Sơn.
Ngày 14/3/2023, thẩm phán Chu Đan Đan tuyên án bà 7 năm tù. Do tình trạng mù lòa và sức khỏe suy yếu, bà chưa bị giam ngay và được phép ở tại nhà.
Ngày 1/6/2023, các quan chức từ Tòa án quận Tây Sơn và Tòa án Trung cấp thành phố Côn Minh đã đến nhà bà Dương Tiểu Minh. Bà khẳng định việc tu luyện Pháp Luân Công không vi phạm pháp luật và yêu cầu trả lại tài sản bị tịch thu. Tuy nhiên, phía tòa án cho biết bản án nhiều khả năng vẫn được giữ nguyên và yêu cầu bà nộp tiền phạt. Nhưng bà từ chối với lý do không có thu nhập và vô tội.
Trong nửa cuối năm 2024, cảnh sát đã đến đe dọa sẽ giam giữ bà, nhưng sau đó rời đi mà không thực hiện.
Vào cuối tháng 3 năm 2026, một người bạn phát hiện bà Dương Tiểu Minh mất tích khỏi nhà. Người này phát hiện cửa sắt bên ngoài bị khóa, nhưng cửa gỗ bên trong nhà bà lại mở, một chiếc ghế bị đổ và đồ đạc trên bàn bị xáo trộn.
Vụ mất tích của bà Dương Tiểu Minh là một phần của chiến dịch cưỡng chế rộng hơn tại tỉnh Vân Nam. Theo các nguồn tin nội bộ của Minghui.org, sau giữa năm 2024, đã có chỉ thị yêu cầu giam giữ những người tu luyện Pháp Luân Công từng bị kết án nhưng được ở nhà do tuổi cao hoặc bệnh tật.
Các báo cáo cho thấy nhiều người – bao gồm cả người cao tuổi và người bệnh nặng – bị cưỡng chế đưa đi giam giữ, trải qua kiểm tra y tế và bị chuyển vào nhà tù bất chấp tình trạng sức khỏe. Trong một số trường hợp, gia đình nhận được thông báo tình trạng nguy kịch ngay sau khi người thân bị giam giữ.
Theo FalunInfo.net, Minghui.org
Minh Nhật tổng hợp
Xem thêm:
Mời xem video:
Mặc dù Hoa Kỳ cung cấp vật tư quốc phòng theo Đạo luật Quan hệ…
Trước đó vào thứ Ba, ông Trump tuyên bố gia hạn vô thời hạn lệnh…
Trước dấu hiệu cảnh sát giao thông điều khiển xe công vụ đi ngay phía…
Hai người ở phường Quang Hanh bị bắt liên quan đến hành vi sản xuất…
Sáng thứ Ba (21/4), Bộ Chiến tranh Mỹ thông báo quân đội Mỹ trong đêm…
Sở Xây dựng Hà Nội đề xuất miễn phí vé xe buýt và đường sắt…