“Điều tôi giữ lại là tôi mất, điều tôi cho đi là tôi được”

Trước cổng một nghĩa trang nọ, người ta thấy có một chiếc xe Rolls Royce sang trọng dừng lại. Bên trong xe là một người đàn bà với dáng vẻ ốm yếu.

Ra khỏi xe, người đàn bà tự giới thiệu và nói với người thanh niên giữ cổng nghĩa trang:

– Từ hai năm qua, mỗi tuần, tôi là người đã gửi cho anh 5 đô la để mua hoa và đặt trên mộ con trai tôi, nhưng nay các bác sĩ bảo rằng tôi không còn sống được bao lâu nữa, nên tôi đến đây để chào từ biệt và cảm ơn anh đã mua hoa giùm tôi.

Thế nhưng, người đàn bà không ngờ rằng người giữ cổng nghĩa trang trả lời:

– Thưa bà, tôi thấy thật là đáng tiếc khi bà đã làm điều ấy!

Người đàn bà cảm thấy như bị ai đó vả vào mặt. Nhưng bà vẫn còn đủ bình tĩnh hỏi lại người thanh niên:

– Tại sao anh lại lấy làm tiếc về cử chỉ cao đẹp như thế?

Người thanh niên giải thích:

– Thưa bà, tôi lấy làm tiếc vì những người chết như con trai bà, chẳng bao giờ còn có thể thấy được một cánh hoa nào nữa!

Bị chạm tự ái, người đàn bà liền cao giọng:

– Anh có biết anh đã làm tổn thương tôi không?

Người thanh niên bình tĩnh trả lời:

– Thưa bà, tôi thành thật xin lỗi, tôi chỉ muốn nói với bà rằng còn có rất nhiều người đang cần đến những cánh hoa của bà hơn. Tôi là hội viên của một tổ chức chuyên đi thăm những người già lão, các bệnh nhân trong viện dưỡng lão, bệnh viện. Chính họ mới là những người đang cần đến những cánh hoa của chúng ta, họ có thể nhìn thấy và ngửi được cánh hoa ấy.

(Ảnh: pixabay)

Nghe thế, người đàn bà ngồi lặng trên chiếc xe sang trọng một lúc, rồi ra hiệu cho tài xế nổ máy.

Vài tháng sau người đàn bà trở lại nghĩa trang. Nhưng lần này không cần ai giúp đỡ, bà tự động bước xuống xe với một dáng vẻ vui tươi nhanh nhẹn hơn, và điều đáng ngạc nhiên hơn nữa, với một nụ cười rạng rỡ, bà nói với người thanh niên giữ cổng:

– Anh đã có lý, tôi nghe lời anh và mang hoa đến cho những người già lão, bệnh tật. Quả thật, điều đó đã làm cho họ được hạnh phúc. Nhưng người thực sự hạnh phúc chính là tôi. Các bác sĩ không biết được bí quyết đã làm tôi khỏe mạnh lại. Nhưng tôi đã khám phá ra cái bí quyết ấy, tôi đã tìm ra lẽ sống.

“Giúp đỡ người khác là giúp đỡ chính mình” – đó cũng là khuôn vàng thước ngọc của Thượng đế, bởi trao ban cho người tức là trao ban cho chính mình.

Một ngạn ngữ Anh cũng nói câu nói tương tự:

“Điều tôi tiêu đi là tôi có, điều tôi giữ lại là tôi mất, điều tôi cho đi là tôi được”.

(Sưu tầm)

Published by

Recent Posts

Pháp xác nhận hệ thống thuế bị tấn công, dữ liệu người nộp thuế bị đánh cắp

Tối 13/8, Bộ Tài chính Pháp cho biết một “tác nhân độc hại” đã xâm…

20 phút ago

Hà Nội dự kiến đục thông nhiều vòm cầu cầu Phùng Hưng

Hiện UBND phường Hoàn Kiếm chưa nêu cụ thể bao nhiêu vòm trong số này…

4 giờ ago

Cựu quan chức tình báo Trung Quốc mua tòa nhà có thể quan sát Nhà Trắng

Hoạt động gián điệp của ĐCSTQ tại Mỹ ngày càng gây lo ngại. Một cuộc…

5 giờ ago

Mắt có thể tiết lộ dấu hiệu bệnh lý toàn thân

Chỉ trong vài phút khám mắt với thấu kính và nguồn sáng chuyên dụng, bác…

5 giờ ago

TP.HCM nghiên cứu đóng 2 giao lộ đường Trường Chinh để giảm ùn tắc

Sở Xây dựng TP.HCM sẽ rà soát các nút giao thường xuyên ùn tắc để…

6 giờ ago

Cảnh báo nguy cơ ĐCSTQ can thiệp vào hệ thống pháp luật Mỹ

ĐCSTQ lợi dụng truyền thông phương Tây, thao túng dư luận và cách diễn giải,…

7 giờ ago