(Ảnh: poster)
Năm 2019, trong thời gian nổ ra phong trào chống Dự luật Dẫn độ tại Hồng Kông, một sự việc chấn động làm Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) thất kinh đã xảy ra: Một tấm áp phích khổng lồ được giăng trên bức tường dân chủ Lennon với hình nền là Thiên An Môn bị sét đánh gãy làm đôi và bên dưới là hàng chữ: “Trời diệt Trung Cộng, toàn Đảng chết hết”. Mặc dù chế độ độc tài đã nhanh chóng sai người dùng vải đen che lấp tấm áp phích, nhưng biểu ngữ “Trời diệt Trung Cộng” sau đó đã xuất hiện khắp các đường phố ở Hồng Kông, trên các chất liệu khác nhau như giấy, vải, tường vách, cột trụ hay mặt đường… Ngày nay, biểu ngữ này đã phát triển thành một phong trào lan truyền từ Hồng Kông đến Hoa Kỳ, song hành cùng làn sóng hơn 457 triệu người Trung Quốc tuyên bố thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới tính đến ngày 20/1/2026.
Nguồn gốc của biểu ngữ “Trời diệt Trung Cộng” có liên quan đến “tàng tự thạch”, sự kiện chấn động một thời và được coi là có liên quan đến số mệnh của ĐCSTQ. Sau này, nó xuất hiện trong cuộc đàn áp nhân quyền lớn nhất thế kỷ 21, rồi trở thành biểu ngữ gây chấn động Hồng Kông, cuối cùng trở thành phong trào mang tính toàn cầu.
Tháng 6/2002, tại một khu vực gần thác nước ở thôn Chưởng Bố, huyện Bình Đường, tỉnh Quý Châu, phát hiện một tảng đá lớn rơi từ vách núi trên cao xuống, bị tách ra làm hai. Điều kỳ lạ là trên mặt của phần nứt ra có thấy 6 chữ: “Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong” được dàn từ trái qua phải (đây là cách viết chữ sau khi Trung Quốc có cải cách, trước đó chữ Trung Quốc được viết từ phải sang trái theo truyền thống). Bởi vì trên đá có chữ, nên người ta gọi nó là “tàng tự thạch”.
3 tháng sau ngày phát hiện, một đoàn khảo sát văn hóa khoa học Trung Quốc gồm các nhà khoa học nổi tiếng đã được thành lập để điều tra về “các hiện tượng địa chất dị thường” ở huyện Bình Đường, tỉnh Quý Châu. Đoàn đã nghiên cứu “tàng tự thạch” trong khoảng từ ngày mùng 5 đến ngày mùng 8 tháng 12 năm 2003. Đoàn gồm 15 người, trong đó có ông Lý Đình Đống, viện sĩ Học viện Khoa học Trung Quốc, Phó Giám đốc Học viện Khoa học Địa chất Trung Quốc, một chuyên gia về Địa chất Không khí và Biểu đồ Địa lý; ông Lưu Bảo Quân, một nhà địa chất học nổi tiếng của Học viện Khoa học Trung Quốc; ông Lý Phượng Lân, giáo sư Đại học Khoa học Địa lý Trung Quốc, ủy viên của Công viên Địa chất Quốc gia thuộc Bộ Tài nguyên Đất Quốc gia, và là một chuyên gia cổ sinh vật học.
Các chuyên gia tin rằng “tàng tự thạch” ở thung lũng sông Chưởng Bố có niên đại khoảng 270 triệu năm trước, thuộc kỷ Péc-mi. Các chuyên gia khẳng định rằng từ khía cạnh địa chất, tảng đá màu xám này và các chữ trên tảng đá có cùng niên đại, đây đều là hóa thạch, hình thành một cách tự nhiên, con người không thể làm ra được. Họ kết luận rằng “tàng tự thạch” không chỉ là một kỳ quan tầm cỡ thế giới, mà còn có một giá trị nghiên cứu địa chất lớn.
Trong cuộc khảo sát này, Nhân dân Nhật báo, CCTV, Quang Minh Nhật báo, Khoa kỹ Nhật báo, Vệ tinh Du lịch, Đài truyền hình Quốc tế Trung Quốc, cùng hơn 20 hãng thông tấn khác bao gồm People’s Daily.Net, Sina.Net, Eastern Net, Sohu.Net, Yahoo, và New China đều đưa tin về phát hiện trên. Hơn 100 tờ báo khác, cùng các đài truyền hình và các website đã đăng lại tin về cuộc khảo sát khoa học này.
Các phương tiện truyền thông chính thức tại Trung Quốc đều tường thuật tin này, nhưng họ không hề để ý (hoặc cố tình không nói đến) chữ “vong” trên tảng đá, thành ra chỉ còn 5 chữ “Trung Quốc Cộng sản Đảng”. Dù truyền thông không nhắc tới chữ “vong” trong bài viết, nhưng chữ “vong” lại có thể thấy rõ ràng trên ảnh của tờ Nhân dân Nhật báo và mạng Tân Hoa Xã.
Vì sao trên “tàng tự thạch” lại xuất hiện dòng chữ tiên đoán rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ sụp đổ? Lý giải cho sự kiện kỳ lạ này, dân gian thường có cách nói: Đây chính là Thiên ý – Trời diệt Trung Cộng. Nếu không phải là “Thiên ý”, thì thật không thể hiểu nổi vì sao chữ “vong” rõ ràng này lại xuất hiện trên cả vé vào cửa khu tham quan lẫn hình ảnh trong bản tin của truyền thông nhà nước Trung Quốc, vậy mà lúc bấy giờ không một ai để ý.
Cuộc đàn áp nhân quyền nào lớn nhất thế kỷ 21? Nếu tính về số lượng người bị đàn áp, các phương thức đàn áp, lượng tài chính dùng trong cuộc đàn áp và mức độ tàn ác của cuộc đàn áp, thì đó chính là cuộc đàn áp Pháp Luân Công.
Trước khi nổ ra chiến dịch đàn áp, số lượng người theo tập Pháp Luân Công tại Trung Quốc đã đạt đến hơn 70 triệu người. Nhìn từ thực trạng chính sách đàn áp và liên đới (một người bị bắt, cơ quan và gia đình họ đều chịu liên đới), có thể thấy rằng số người bị đàn áp không chỉ là 70 triệu. Hơn nữa chính sách đàn áp vẫn đang được duy trì cho đến hiện nay và không có dấu hiệu dừng lại.
Ngoài ra, theo lời của các quan chức ĐCSTQ, chi phí cho cuộc đàn áp Pháp Luân Công đã vượt quá một cuộc chiến tranh. Không nghi ngờ gì, cuộc đàn áp này được duy trì bằng cách sử dụng ngân sách dành cho các lĩnh vực khác của xã hội.
Bên trong cuộc đàn áp, tội ác giam giữ, tra tấn, lạm dụng tình dục là vô cùng tàn bạo, nhưng tà ác nhất là việc mổ cướp nội tạng tươi từ người tập Pháp Luân Công trong khi họ vẫn còn sống, sau đó phi tang xác chết. Điều này đã được nhiều báo cáo chỉ ra, trong đó đáng chú ý là một Tòa án Nhân dân độc lập và uy tín tại London đã xác nhận hành vi thu hoạch nội tạng này của ĐCSTQ. (Xem bài: Tòa án: Trung Quốc thu hoạch nội tạng, phạm tội ác Chống lại loài người)
Nhiều người tập Pháp Luân Công từ Trung Quốc trốn thoát ra nước ngoài hoặc trốn đến Hồng Kông, Thái Lan, Đài Loan… Tại đây, họ bắt đầu dựng lên những trạm thông tin đường phố. Những người này giải thích rằng họ không có mong muốn quyền lực chính trị, cũng không thù địch với người dân Trung Quốc, nhưng tội ác của ĐCSTQ là vô cùng lớn, từ các phong trào như “tam phản”, “ngũ phản”, Đại nhảy vọt, Cách mạng Văn hóa, thảm sát Thiên An Môn, cho đến đàn áp Pháp Luân Công… ước tính gần 100 triệu người Trung Quốc đã bị giết hại. Điều này cho thấy cả dân tộc Trung Quốc đều trở thành nạn nhân của ĐCSTQ.
Những người có tín ngưỡng đều tin rằng thiện ác có báo, ĐCSTQ sẽ không thể thoát khỏi báo ứng. Vì thế những ai đứng cùng với nó trong vũng lầy tội ác, khi đến cuối cùng e rằng sẽ cùng theo nó mà bị lịch sử đào thải. Bởi thế, cũng trong quá trình nâng cao nhận thức về cuộc đàn áp này, biểu ngữ “Trời diệt Trung Cộng” ra đời và xuất hiện ở các trung tâm thông tin đường phố, mặc dù chưa thu hút được nhiều sự chú ý của công luận.
Năm 2019, Hồng Kông nổ ra phong trào chống Dự luật Dẫn độ, suy nghĩ của người dân Hồng Kông đã thay đổi đáng kể. Thế hệ dân chủ cũ có thể có những ảo tưởng về vấn đề “chung sống” với ĐCSTQ, hy vọng thông qua giao lưu hữu hảo để đổi lấy nền dân chủ cho Hồng Kông. Tuy nhiên, thế hệ trẻ đã từ bỏ suy nghĩ này. Qua các cuộc biểu tình Dù Vàng và phong trào chống Dự luật Dẫn độ, họ cho rằng ĐCSTQ phản bội tín nghĩa, là thủ phạm phá hoại dân chủ, nhân quyền và pháp trị của Hồng Kông. Với họ, chỉ bằng cách làm ĐCSTQ tan rã thì Hồng Kông mới có thể có tự do thực sự.
Trong phong trào biểu tình phản đối Dự luật Dẫn độ từ ngày 9/6 đến ngày 10/9, cảnh sát Hồng Kông đã bắt giữ 2.379 người. Ngoài ra, có đến hơn 108 trường hợp “tự tử”, đa số là các vụ “nhảy lầu” và hầu hết đều rất đáng ngờ. Điều đáng nói là phía cảnh sát Hồng Kông thường xuyên kết luận vụ án một cách vội vã. Trong sự đàn áp khủng bố đó, những người trẻ tuổi Hồng Kông đã cho người dân trên toàn thế giới thấy được một tinh thần đáng kính.
Cũng trong hoàn cảnh này, một sự việc chấn động đã xảy ra: Một tấm áp phích khổng lồ do người Hồng Kông thiết kế được giăng trên bức tường dân chủ Lennon, có hình nền là Thiên An Môn bị sét đánh gãy làm đôi, bên dưới là hàng chữ: “Trời diệt Trung Cộng, toàn Đảng chết hết”. Mặc dù chế độ độc tài đã nhanh chóng sai người dùng vải đen che lấp tấm áp phích này, nhưng sau đó, các áp phích tương tự đã xuất hiện trên nhiều bức tường Lennon ở nhiều khu khác nhau và phiên bản điện tử cũng được lưu hành rộng rãi trên phần mềm trò chuyện dành cho điện thoại di động.
Ngoài ra, trong hoạt động biểu tình còn có các nhóm người biểu tình đi phân phát áp phích, tờ rơi “Trời diệt Trung Cộng”, và được nhiều người hưởng ứng. Trong các hoạt động hội họp và diễu hành thời điểm này cũng luôn có những người giương cao áp phích “Trời diệt Trung Cộng”, gây hiệu ứng mạnh mẽ. Khẩu hiệu “Trời diệt Trung Cộng” bắt đầu trở nên quen thuộc, được giăng trên khắp các đường phố, trên mặt đất và trên các bức tường tại Hồng Kông. Mặc dù một số đã bị chính phủ gỡ bỏ, nhưng rồi không lâu sau đó lại xuất hiện. Dường như hầu hết mọi người ở Hồng Kông đều tán đồng và khao khát lời tiên tri “Trời diệt Trung Cộng” sẽ trở thành hiện thực.
Trước khi đại dịch COVID-19 xảy ra, có rất nhiều vấn đề nhân quyền tồi tệ đã diễn ra tại Trung Quốc và được nhắc tới thường xuyên. Đó là việc thu hoạch tạng từ Pháp Luân Công, các trại tập trung người Duy Ngô Nhĩ tại Tân Cương, vấn đề đàn áp biểu tình Hồng Kông, v.v.. Nhưng phương Tây vẫn luôn chỉ dừng lại ở việc lên án.
Sau khi đại dịch COVID-19 lan ra khắp thế giới và gây thiệt hại cho rất nhiều quốc gia, cộng đồng quốc tế mới lần lượt bày tỏ sự phẫn nộ đối với cách hành xử của ĐCSTQ: ĐCSTQ đã biết đại dịch COVID-19 xảy ra, nhưng bịt miệng các bác sĩ dám lên tiếng. ĐCSTQ đã biết khả năng lây nhiễm từ người sang người nhưng kéo dài thời gian, không công bố cho thế giới biết. Trong khi ĐCSTQ đóng cửa đường bay nội địa, thì các đường bay đến quốc tế vẫn được duy trì, khiến cho dịch bệnh lan rộng khắp thế giới. Có thể nói rằng COVID-19 đã khiến thế giới hiểu rõ bản chất của ĐCSTQ.
Mặc dù vậy, ngay sau COVID-19, về cơ bản các quốc gia vẫn tương đối dè dặt trong việc đối đầu trực diện với chế độ ĐCSTQ. Nền kinh tế vốn đang bị ảnh hưởng bởi đại dịch có thể sẽ phải chịu thêm một lần thiệt hại nữa nếu thế giới cấm vận hay chế tài Trung Quốc và gặp phải trả đũa.
Giọt nước làm tràn ly ở đây chính là việc ĐCSTQ nhân cơ hội các nước đang bận rộn và suy yếu sau đại dịch, muốn hủy hoại cơ chế đặc biệt của Hồng Kông. Mặc dù theo thỏa thuận với Anh, ĐCSTQ có thể chờ đến năm 2047 và “danh chính ngôn thuận” mà phá bỏ cơ chế “Một quốc gia hai chế độ”, vì thỏa thuận chỉ có thời hạn 50 năm. Tuy nhiên, ĐCSTQ đã không thể chờ.
Điều gì khiến ĐCSTQ phải vội vã như vậy? Một nguyên nhân ít được mọi người để ý nhưng mang tính rất then chốt chính là sự xuất hiện lượng lớn các biểu ngữ “Trời diệt Trung Cộng” trong cuộc biểu tình Hồng Kông. Yếu tố này đã chạm đến nỗi sợ hãi lớn nhất của ĐCSTQ. Vì vậy, bất chấp cách nhìn của quốc tế vốn đã bất lợi sau COVID-19, ĐCSTQ vẫn kiên quyết thông qua Luật An ninh Quốc gia phiên bản Hồng Kông.
ĐCSTQ làm việc này trong khi biết rõ hậu quả sẽ gặp phải.
Tất nhiên, ngay sau đó, phương Tây bắt đầu có những hành động thực tế cụ thể. Các Đạo luật về Tân Cương và Hồng Kông được Hoa Kỳ ký thông qua. Các nước như Anh và Úc hủy Luật Dẫn độ với Hồng Kông, chuẩn bị các phương án di dân đặc biệt cho người dân tại đây. Đồng thời, Anh dứt khoát cắt đứt các mối liên lạc mang tính chiến lược như mạng 5G với Huawei của Trung Quốc.
Ngày 5/6/2020, một nhóm các nhà lập pháp cấp cao từ 8 quốc gia đã tuyên bố thành lập “Liên minh Liên Nghị viện về vấn đề Trung Quốc” (Inter-Parliamentary Alliance on China) nhằm chống lại mối đe dọa ngày càng tăng từ chế độ Trung Quốc đối với các lĩnh vực quan trọng như thương mại, nhân quyền và an ninh toàn cầu. Nhóm các quốc gia này bao gồm Hoa Kỳ, Vương quốc Anh, Úc, Canada, Nhật Bản, Đức, Thụy Điển và Na Uy, đồng thời liên minh cũng nhận được sự hỗ trợ tích cực từ Nghị viện Châu Âu.
Ở Châu Á – Thái Bình Dương, hai đồng minh lớn của Hoa Kỳ là Úc và Nhật Bản lần lượt tuyên bố tăng chi tiêu quốc phòng vì nhu cầu tự vệ trước tình trạng bành trướng quân sự nhanh chóng của Trung Quốc. Bên cạnh đó, Hoa Kỳ mở một cánh cửa lớn khi nói rõ sẽ ủng hộ các nước tuyên bố Trung Quốc vi phạm chủ quyền trên Biển Đông
Theo sau việc Hoa Kỳ lần đầu tuyên bố cấm vận 4 quan chức cấp cao của ĐCSTQ (9/7/2020), các nhóm lớn nghị sĩ Canada cũng liên tục yêu cầu chính phủ áp dụng đạo luật Magnitsky đối với các quan chức Trung Quốc.
Để chống lại “Trời diệt Trung Cộng”, ĐCSTQ đã nhanh chóng áp đặt “bàn tay sắt” lên Hồng Kông, bất chấp những hậu quả mà chế độ này đã tính toán trước. Nhưng ĐCSTQ lại không lường được một sự việc.
Sau khi Hoa Kỳ tuyên bố cấm vận 4 nhân vật cấp cao của chính quyền ĐCSTQ tại Tân Cương, ngày 15/7/2020 lại xuất hiện thông tin Tổng thống Trump cân nhắc kế hoạch cấm vận Đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và người nhà của họ. Đây không chỉ là vấn đề cấm nhập cảnh, mà còn là vấn đề đóng băng tài sản, thậm chí vấn đề trục xuất.
Mặc dù trong báo cáo của Lực lượng Đối ngoại thuộc Ủy ban Nghiên cứu Đảng Cộng hòa đã chỉ ra biện pháp này có khó khăn trong việc thực thi, nhưng cũng đặc biệt khuyên Hoa Kỳ nên “tính đến các lãnh đạo cấp cao, bao gồm 25 thành viên Bộ Chính trị, 205 Ủy viên chính thức và 171 Ủy viên dự khuyết của Ủy ban Trung ương, và 2.280 đại biểu của Đại hội toàn quốc ĐCSTQ lần thứ 19, cùng với vợ/chồng và con cái của họ”. (Xem bài: Chiến lược toàn diện chống ĐCSTQ trong báo cáo của Hoa Kỳ)
Một ngày sau khi thông tin chế tài Đảng viên ĐCSTQ được lan truyền, độ “hot” của từ “thoái đảng” trên công cụ tìm kiếm Google đã tăng gần 100 lần, trong đó phần lớn đều đến từ Trung Quốc. Điều này có nghĩa là người dân và Đảng viên ĐCSTQ đang dùng phần mềm vượt tường lửa để đột phá internet, thoái đảng (Xem bài: Hoa Kỳ cân nhắc cấm Đảng viên ĐCSTQ nhập cảnh: Tìm kiếm “thoái đảng” tăng gần 100 lần). Tới ngày 18/7/2020, đã có hơn 360 triệu người Trung Quốc tuyên bố thoái xuất khỏi chế độ ĐCSTQ.
Như vậy ĐCSTQ hành động để chống lại “Trời diệt Trung Cộng”, nhưng chẳng phải chính vì vậy mà đẩy nhanh việc giải thể chế độ hay sao?
Vậy “thoái đảng” là gì? Phong trào thoái Đảng này là như thế nào mà thu hút đông đảo người dân Trung Quốc quan tâm đến như vậy?
Tháng 11 và tháng 12/2004, thời báo Epoch Times, một cơ quan truyền thông do người Hoa ở hải ngoại xây dựng, công bố loạt bài xã luận: Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản Trung Quốc, sau được gọi tắt là Cửu Bình. Loạt 9 bài bình luận này đã vạch rõ nguồn gốc, bản chất và lịch sử tội ác từ xưa đến nay của ĐCSTQ, giúp cho nhiều người dân Trung Quốc hiểu được bộ mặt thật của Đảng, đồng thời lần đầu tiên kêu gọi tất cả người dân Trung Quốc thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc và các tổ chức liên đới của nó (Đoàn thanh niên và Đội thiếu niên tiền phong). Cửu Bình sau này trở thành một cuốn sách được truyền tay rộng rãi và bí mật tìm đọc nhiều nhất tại Trung Quốc.
Bấy giờ cuộc đàn áp Pháp Luân Công đã diễn ra được 5 năm, từ chỗ có hơn 70 triệu người tập luyện vào năm 1999, họ đã trở thành nhóm người yếu thế nhất trong xã hội Trung Quốc, phải đối mặt với việc bị mất gia đình, nhà cửa, bị giam giữ, tra tấn, làm nhục và thậm chí bị giết hại trong tù. Vậy nên vào thời điểm đó, đây là nhóm người trải nghiệm rõ nhất bản chất tà ác của ĐCSTQ.
Hưởng ứng Cửu Bình, những người tập Pháp Luân Công trốn thoát khỏi Trung Quốc cùng với cộng đồng hải ngoại đã thành lập các trung tâm Thoái Đảng đường phố bên ngoài Trung Quốc và nhân rộng mô hình này.
Các trung tâm Thoái Đảng đường phố của Pháp Luân Công tại các quốc gia bên ngoài duy trì liên tục trong nhiều năm, đồng thời ảnh hưởng ngược lại Trung Quốc. Người dân Trung Quốc cũng vượt tường lửa, lên website tuidang.org để tuyên bố thoái xuất. Đến ngày 21/4/2005, số người tuyên bố thoái Đảng và các tổ chức liên đới đạt mốc 1 triệu. Đến ngày 22/4/2006, số người tuyên bố thoái tiến gần tới mốc 10 triệu. Đến khoảng tháng 2/2009, con số vượt mức 50 triệu. Ngày 7/8/2011, số người thoái đạt 100 triệu. Con số là 200 triệu vào tháng 4/2015, 300 triệu vào 2018, 360 triệu vào 18/7/2020, và đến 20/1/2026 đã có hơn 457 triệu người Trung Quốc tuyên bố thoái xuất khỏi chế độ.
Cùng với thông tin về việc Hoa Kỳ có thể chế tài Đảng viên ĐCSTQ khiến lượng tìm kiếm “thoái đảng” tăng gần 100 lần, thông tin về việc tổ chức Thoái Đảng vẫn hoạt động qua nhiều năm là một tổ chức được đăng ký và có tư cách pháp nhân tại Hoa Kỳ mới bắt đầu được chú ý.
Trang tuidang.org thuộc về tổ chức “Trung tâm dịch vụ quốc tế dành cho việc thoái Đảng” (Global Service Center for Quitting Chinese Communist Party, Inc. a 501(c)(3)). Việc tổ chức này cung cấp “Giấy chứng nhận Thoái Đảng” phù hợp với luật pháp Hoa Kỳ cũng là điều tồn tại trong nhiều năm qua. Việc giấy chứng nhận là hợp pháp cũng có nghĩa là Đảng viên ĐCSTQ có thể thoái đảng để không bị ảnh hưởng bởi chế tài của Hoa Kỳ.
Vì sao thoái Đảng? Đây không chỉ là vấn đề người Trung Quốc lo sợ bị Hoa Kỳ hay thế giới chế tài, bởi vì phong trào thoái Đảng đã duy trì suốt 22 năm, chỉ là đến 2020, phong trào này mới nhận được nhiều sự chú ý từ cộng đồng quốc tế.
Rất nhiều người dân Trung Quốc lúc đầu không thể hiểu được lý do phải thoái Đảng. Đúng như nhà thơ Tô Đông Pha từng viết: “Bộ mặt Lư Sơn sao chẳng tỏ? Bởi thân đang ngụ tại non Lư” (Bất thức Lư Sơn chân diện mục, Chỉ duy thân tại thử sơn trung). Đứng trên núi thì không thấy được diện mạo của núi, bị vùi lấp trong xã hội Trung Quốc mà ĐCSTQ tạo ra sau những cuộc tắm máu thì không thể thấy được nguyên nhân phải từ bỏ liên hệ với ĐCSTQ.
Đối với người lớn lên tại Trung Quốc, tham gia vào Đoàn Thanh niên và Đội thiếu niên tiền phong Trung Quốc hầu như là yêu cầu bắt buộc, tham gia vào ĐCSTQ lại càng là điều kiện tiên quyết để có thể có được vị trí, thăng tiến và chỗ đứng vững chắc trong xã hội. Điều này mang tính bắt buộc xét về mọi khía cạnh ý nghĩa và mục đích, những ai không tham gia sẽ bị áp lực về mặt xã hội và các mối quan hệ trong việc được nhập học, trong đời sống, trong công việc. Vì thế, mặc dù Trung Quốc có hơn 90 triệu Đảng viên ĐCSTQ, nhưng có thể nói rằng gần 1,4 tỷ người dân Trung Quốc đều có chân trong một tổ chức liên hệ với ĐCSTQ.
Nghi lễ gia nhập ĐCSTQ hay các tổ chức kia bao gồm những gì? Những thành viên tương lai giơ tay phải lên và thề cống hiến cuộc đời của mình để “chiến đấu cho lý tưởng cộng sản”, “sẵn sàng hy sinh mọi thứ cho ĐCSTQ” và “không bao giờ phản bội ĐCSTQ”. Người ta thường không nghĩ quá nhiều về những lời này, vì họ đã thấy hay nghe những lời này lặp đi lặp lại quá nhiều, là một phần của sự tuyên truyền tẩy não mà họ bị chôn vùi trong suốt những năm tháng cuộc đời.
Nhưng mà có một nghịch lý cần chỉ ra: ĐCSTQ vốn là vô thần, lại càng vô pháp vô thiên, cớ gì mà nó lại dùng lời thề để trói buộc con người như vậy chứ? Theo duy vật luận, thì lời thề là duy tâm, chẳng có ý nghĩa gì cả.
Văn hóa truyền thống của nhân loại nói chung đều thấm đẫm tín ngưỡng vào Thần. ĐCSTQ bởi vì xây dựng trên tư tưởng duy vật vô thần, mong muốn xây dựng “thiên đường nhân gian”, nên tất nhiên là muốn đứng ở vị trí cao nhất trong tâm linh người Trung Quốc, muốn thông qua các cuộc vận động đẫm máu mà thay thế vị trí của Thần. Bởi thế không khó để nhận ra, trong các cuộc vận động của ĐCSTQ, những giá trị phổ quát của nhân loại như đồng cảm, tình yêu thương, thiện lương, v.v.. bị thay thế bằng tình cảm đấu tranh giai cấp, quần ngư tranh thực, kẻ mạnh sinh tồn… Theo nguyên tắc này, đúng và sai, thiện và ác đều không quan trọng, điều quan trọng là không từ thủ đoạn giành chiến thắng trong cạnh tranh, dù là quan trường, thương trường hay tình trường. (Xem loạt bài: Đảng Cộng sản Trung Quốc rốt cuộc muốn làm gì?)
Bên cạnh việc xóa bỏ Thần linh chân chính trong tâm trí người dân, ĐCSTQ lại tạo ra một bộ những thứ đối ứng của riêng chế độ và bắt người dân phụng thờ. Tôn giáo có nhà thờ, ĐCSTQ có các cấp ủy đảng. Tôn giáo có giáo lý, ĐCSTQ có ý thức của Mao Trạch Đông, lý luận của Đặng Tiểu Bình, học thuyết của Giang Trạch Dân, chỉ đạo của Tập Cận Bình. Tôn giáo có lễ quy y, ĐCSTQ có lễ tuyên thệ trung thành phụng hiến cho Đảng. Tôn giáo có linh mục, ĐCSTQ có bí thư Đảng. Tôn giáo có Thần, Phật, ĐCSTQ có Mao Trạch Đông. Tôn giáo có kinh sách, ĐCSTQ có Mao quyển (sách Đỏ), có học tập thấm nhuần chỉ đạo. Tôn giáo có nghi lễ, ĐCSTQ có nhảy “điệu trung thành” và “xin ý kiến chỉ đạo của đảng vào buổi sáng và báo cáo với đảng vào buổi tối”…
Như vậy thì ĐCSTQ kỳ thực không phải là một tổ chức bình thường, mà nó chính xác là một “tôn giáo” – Và thông qua nghi thức tuyên thệ, nó bắt các giáo đồ phụng thờ nó bằng cả sinh mạng: “sẵn sàng hy sinh mọi thứ cho ĐCSTQ”.
Ngày nay, rất nhiều người Trung Quốc và người hiện đại nói chung, chịu ảnh hưởng của thuyết vô thần và duy vật, đều không rõ ràng về sự nghiêm túc của lời thề. Đối với việc thoái Đảng, thoái Đoàn, thoái Đội Trung Quốc, nhiều người lúc đầu chỉ đơn giản nói: họ đã quá tuổi Đoàn, tuổi Đội, họ cũng từ lâu đã không nộp lệ phí ĐCSTQ rồi. Theo nguyên tắc mà nói thì sẽ tự động không còn là Đảng viên, Đoàn viên Trung Quốc. Như vậy đã đủ chưa?
Kỳ thực không chỉ ở Trung Hoa, vào thời cổ đại trên toàn thế giới nói chung, con người đều rất kính sợ lời thề. Nhân loại nói chung đều tin rằng việc làm trái một lời thề sẽ mang đến những hậu quả đáng sợ. Dù là người hiện đại đi chăng nữa, tư duy này vẫn ẩn trong tiềm thức, không phải ai cũng dám dễ dàng đưa ra lời thề.
Với một tổ chức tà ác như ĐCSTQ mà nói, khi đã hiểu ra bản chất của chế độ thì bất cứ ai còn chút lương tri đều không muốn ở lại. Nhưng muốn chặt đứt liên hệ với ĐCSTQ, xoay chuyển lời thề kia, thì không có cách nào khác ngoài việc công khai bày tỏ mong muốn, nói rõ ra việc đoạn tuyệt lời thề ấy..
Còn có một nguyên nhân khác không kém phần quan trọng trong việc thoái ĐCSTQ. Văn hóa nhân loại mấy nghìn năm qua không thiếu những câu chuyện vì nằm trong một chỉnh thể mà chịu liên đới với số mệnh của chỉnh thể đó. Chẳng hạn đế quốc La Mã đàn áp tín đồ Cơ Đốc thì dịch bệnh không chỉ nhắm vào Hoàng đế và quân đội, mà nhắm cả vào người dân thường, thảm khốc đến độ xác chết đầy đường. (Xem bài: Bệnh dịch đáng sợ khiến một La Mã không có đối thủ phải suy tàn)
Vì sao xuất hiện tình huống này? Bởi vì ở bên trong một chỉnh thể thì người ta sẽ hoặc biết, hoặc không biết mà phụng sự cho chỉnh thể đó. Khi những tín đồ Cơ Đốc bị đem ra làm thú vui trong đấu trường, thì ai là những người cổ vũ và hứng khởi trên ghế khán giả? Khi những tín đồ Cơ Đốc bị lùng bắt và bị giết vô đạo, thì có ai dám đứng ra nói lời ngay chính thay cho họ? Thờ ơ trước cái ác và bán đứng lương tri liệu có phải là một điều không kém phần tàn ác?
Cũng như vậy, khi ĐCSTQ tắm máu người dân, hủy hoại tín ngưỡng, tiêu diệt nhân tính và thay thế bằng Đảng tính, bao nhiêu người có thể dũng cảm đứng ra phản đối nó? Bao nhiêu người có thể không hùa theo? Bao nhiêu người ở trong những cuộc vận động mà bị cuốn đi, bị tà ác che khuất lương tri?
Sau bao nhiêu năm vận động, nhiều người vẫn nuôi hy vọng, vẫn tưởng rằng xã hội Trung Quốc hiện đại đã thoát khỏi bóng ma tà ác kia, nhưng họ kỳ thực đã bị lừa. Bằng chứng không đâu xa, sự đàn áp và giết người bí mật trong cuộc biểu tình Hồng Kông, hay tội ác thu hoạch nội tạng sống từ tù nhân lương tâm như người tập Pháp Luân Công và người Duy Ngô Nhĩ, tất cả đều là những tội ác kinh khủng và tà ác nhất. Trong suốt những năm qua, có bao nhiêu tiếng nói lương tri xuất hiện tại Trung Quốc đây? Có bao nhiêu tiếng nói lương tri xuất hiện tại ngoại giới? Có bao nhiêu nước dám áp đặt chế tài, bao nhiêu nước vì lợi ích kinh tế mà bán đứng các giá trị tự do phổ quát đây? ĐCSTQ đã phá hoại nhân loại từ tận gốc rễ.
Mặc dù đại dịch COVID-19 đã qua, nhưng 3 năm không phải là thời gian quá dài để ký ức phai nhạt. Chúng ta vẫn có thể nhìn nó dưới góc độ so sánh lịch sử. Cũng như dân chúng của đế quốc La Mã năm xưa, các quốc gia dung dưỡng ĐCSTQ thường là các quốc gia chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Rất nhiều người không hiểu vì sao Hoa Kỳ lại hầu như dẫn đầu về số ca COVID-19 trên toàn cầu mặc dù Hoa Kỳ là quốc gia sớm nhất đóng cửa đường bay với Trung Quốc. Kỳ thực dù luôn miệng lên tiếng về tình trạng nhân quyền của ĐCSTQ, nhưng Hoa Kỳ đã không có nhiều hành động thực tế. Hoa Kỳ vẫn là quốc gia “vỗ béo” ĐCSTQ số 1 thế giới, các doanh nghiệp Hoa Kỳ vẫn là các doanh nghiệp “vỗ béo” ĐCSTQ số 1 thế giới trước khi đại dịch COVID-19 bùng nổ. Bề mặt là phản đối ĐCSTQ, nhưng về khoa học công nghệ, về hợp tác đầu tư, về mở cửa, thì đều là cung cấp tiền, cung cấp công nghệ, nuôi sống ĐCSTQ. Các bang Hoa Kỳ bị nặng nề nhất đằng sau cũng là mối quan hệ mật thiết với ĐCSTQ. Không có quốc gia “vỗ béo” Trung Cộng nào thoát khỏi thực tế COVID-19: Hoa Kỳ, Brazil, Ấn Độ, Nga, Nam Phi, Anh, Iran, Ý…
Kỳ lạ hơn nữa, nếu nhìn lại, có quốc gia mà đại đa số người dân có ý thức bài xích Trung Cộng rất mạnh, bất chấp chính quyền ra sao, thì dịch bệnh lại không nghiêm trọng, trong nhiều lần bùng phát thì hầu hết là “hữu kinh vô hiểm”, thậm chí đáng cười là tình trạng biên giới nhập nhằng, người dân vượt biên đi lại khó kiểm soát, thì so về mức độ bùng phát dịch bệnh cũng không nặng nề như ở phương Tây. Tỉ lệ tử vong trên dân số của quốc gia đó chỉ bằng 1/8 Hoa Kỳ. Hay như Hồng Kông là một phần lãnh thổ của Trung Quốc mà dịch bệnh cũng bỏ qua, chỉ đến khi toàn bộ chính quyền và phần lớn giới tài phiệt thành công cưỡng ép thông qua và bắt đầu thực hiện Luật an ninh quốc gia Hồng Kông thì dịch bệnh mới lại bùng phát. Thông điệp ở đây chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?
Cũng có người nghĩ rằng đã nhiều năm trôi qua, phong trào Thoái ĐCSTQ cũng đã lâu như vậy rồi, “Trời diệt Trung Cộng” đã xuất hiện lâu như vậy rồi, rất nhiều người đều hy vọng ĐCSTQ sụp rồi, nhưng sao nó vẫn còn tồn tại? Kỳ thực năm xưa chế độ Liên Xô lớn mạnh như vậy, chẳng phải sau khi Gorbachev từ chức cũng chỉ qua một đêm là giải thể sao? Bức tường Berlin khắc nghiệt như vậy, chỉ sau một câu lỡ lời của Günter Schabowski mà chẳng phải cũng tan rã về mặt chính trị trong một đêm hay sao?
Vậy thời gian kéo dài là để làm gì?
Trong lịch sử Trung Hoa có một câu nói: “Võng khai nhất diện”, nghĩa bóng của nó tức là chỉ có những ai cố chấp đến độ tự mình đâm đầu vào lưới thì mới chịu thiệt mà thôi. “Võng” đã “khai” rồi, thoái Đảng là con đường duy nhất giúp các Đảng viên ĐCSTQ nằm trong chế độ tà ác nhưng chưa thực sự tán tận lương tâm có thể chặt đứt nguy cơ bị quốc tế chế tài. Họ sẽ không muốn giống như tội phạm phát-xít, dù có chạy đến bất cứ đâu cũng sẽ bị lôi ra công lý.
Người Trung Hoa xưa tin rằng trước khi một vương triều diệt vong, trời sẽ giáng điềm báo. Trải qua suốt các triều đại, điều này đều được ghi chép chi tiết trong chính sử: động đất, nhật thực, châu chấu, dịch bệnh, v.v.. tất cả đều rất rõ ràng, không phải là tùy tiện phán ra một cách hời hợt. Ngày nay ở Trung Quốc, thiên tượng, dị tượng trùng điệp lên nhau, điều đó nói lên rằng ĐCSTQ không chỉ là người Trung Quốc muốn diệt, mà trời đất cũng muốn diệt vậy.
Thời gian kéo dài, nói theo cách của cổ nhân, có lẽ chính là vì muốn thử lòng người mà thôi, để xem mỗi từng cá nhân rồi ai có thể biết, tán đồng và thuận theo Thiên ý.
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP. Hà Nội khởi tố 9 người…
Bác sĩ Lý Văn Lượng là một trong những bác sĩ đầu tiên công khai…
Thỏa thuận quan trọng được ký kết: Tăng cường hợp tác trong "pháo đài số"…
Những ngày cận Tết Nguyên đán 2026, nhiều bệnh viện tại TP.HCM ghi nhận số…
Ngoại trưởng Araghchi tuyên bố rằng Iran sẽ không nhượng bộ về làm giàu uranium…
Ngày 8/2, ông Mehmet Oz, quan chức cấp cao chịu trách nhiệm về bảo hiểm…