Chiếc băng gạc cho trái tim tan vỡ

– Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi mẹ.

– Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm.

– Vì sao ạ? – Susie thắc mắc.

– Vì cô Smith đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian – Bà mẹ dịu dàng trả lời.

– Tại sao lại thế hả mẹ? – Susie vẫn chưa hiểu?

– Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta cùng sống trong một khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình, chúng ta cần phải giúp đỡ cô ấy.

– Cô Smith sẽ không bao giờ còn có thể nói chuyện, ôm hôn con gái cô ấy hoặc làm bất cứ điều gì thú vị mà mẹ và con có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông minh, Susie. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào đó để giúp đỡ cô ấy.

Bé Susie suy nghĩ rất nhiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách giúp đỡ cô Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước cửa nhà cô Smith, rụt rè bấm chuông. Mất một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa:

– Chào Susie, cháu cần gì?

Susie cảm thấy giọng cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt cô trông rất buồn rầu, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước.

– Mẹ cháu nói con gái của cô vừa qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị thương – Susie e dè xoè tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc băng gạc cá nhân.

– Cái này để băng cho trái tim cô ạ – Như để chắc chắn Susie nói thêm: – Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt.

Cô Smith há miệng kinh ngạc, cố gắng không bật khóc. Cô xúc động quỳ xuống ôm chặt Susie, nghẹn ngào qua làn nước mắt:

– Cám ơn, cháu yêu quý, nó sẽ giúp cô rất nhiều!

Câu chuyện cậu bé và rừng cây

Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: “Tôi ghét người”. Bỗng từ khu rừng có tiếng vọng lại: “Tôi ghét người”.

Cậu hoảng hốt quay về, sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không hiểu sao trong rừng lại có người ghét cậu.

Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng.

Bà nói: “Giờ thì con hãy hét thật to: Tôi yêu người!”.

Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: “Tôi yêu người”.

Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: “Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con”.

(Sưu tầm)

Xem thêm:

Published by

Recent Posts

Gian lận tại cây xăng, công tơ điện nước: Đề nghị bồi thường cho người dân 

Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường Nguyễn Thanh Hải đề…

3 phút ago

Sau sắp xếp trường học, nhu cầu bổ sung giáo viên giảm hơn 61.000 biên chế

Theo tính toán của Bộ GD-ĐT, nhu cầu bổ sung giáo viên năm học 2026-2027…

3 giờ ago

Tổng thống Trump ký lệnh hành pháp hạn chế thiết bị điện nước ngoài vào lưới điện Mỹ

Ngày 26/8, Tổng thống Mỹ Donald Trump ký sắc lệnh hành pháp khẩn cấp, viện…

4 giờ ago

Robot hình người Trung Quốc khó được ứng dụng trên quy mô lớn, hiệu suất kém con người

Các robot hình người tại Trung Quốc Đại Lục thường xuyên trình diễn những động…

6 giờ ago

Hoành Hà: Sự hưng suy của Evergrande là biểu tượng của thất bại cải cách và mở cửa của ĐCSTQ

Việc nhà sáng lập Tập đoàn Evergrande Hứa Gia Ấn bị kết án tù chung…

6 giờ ago

Lũ ập tới ở biên giới Nepal – Tây Tạng: Giải thích nguyên nhân

Hôm thứ Tư (26/8), khu vực biên giới Trung Quốc – Nepal thuộc dãy Himalaya…

6 giờ ago