Mỗi cảm xúc xuất hiện trong chúng ta đều không phải ngẫu nhiên. Đằng sau sự tức giận, lo lắng, buồn bã hay sợ hãi thường ẩn chứa những suy nghĩ, kỳ vọng và nhu cầu sâu xa mà đôi khi chính chúng ta cũng không nhận ra. Giống như phần chìm của một tảng băng, những yếu tố này âm thầm chi phối cách chúng ta cảm nhận và phản ứng trước các sự việc trong cuộc sống.

Bước đầu tiên để giải quyết những cảm xúc dai dẳng là “đối mặt với chúng”. (Shutterstock)

Để hiểu và làm chủ cảm xúc thay vì bị cảm xúc dẫn dắt, chúng ta cần trải qua bốn bước quan trọng: đối diện với cảm xúc, chấp nhận cảm xúc, xử lý cảm xúc và cuối cùng là buông bỏ cảm xúc. Đây cũng là nền tảng của quá trình quản lý cảm xúc hiệu quả, giúp mỗi người tìm lại sự cân bằng và bình an trong cuộc sống.

(Phần 1)

4 bước quản lý cảm xúc: Đối diện – Chấp nhận – Xử lý – Buông bỏ

Để xử lý những cảm xúc dai dẳng không thể xua đi, bước đầu tiên là “đối diện với nó”. Những cảm xúc khó chịu cũng giống như chứng mất ngủ: càng không muốn mất ngủ thì ta lại càng khó thoát khỏi nó.

Cái gọi là “đối diện” có nghĩa là không xem cảm xúc như thú dữ hay rắn độc, cũng không phân chia cảm xúc thành “tốt” hay “xấu”. Thay vào đó, hãy xem cảm xúc như một sứ giả giúp chúng ta tìm ra phương hướng. Cảm xúc không chỉ mang đến những tin tốt hay tin xấu, mà còn chỉ cho chúng ta cách đối mặt với những thông tin ấy để từ đó đưa ra những hành động có lợi cho bản thân. Vì vậy, bất kể cảm xúc mang đến thông điệp gì, trước tiên chúng ta đều cần đối diện với nó.

Vậy cụ thể phải đối diện bằng cách nào?

Đó là đặt tên cho cảm xúc và thừa nhận sự tồn tại của nó. Cái tên ấy chính là những từ ngữ mô tả cảm xúc mà chúng ta thường dùng, chẳng hạn như “vui”, “giận”, “buồn”, “sợ”; hoặc “hạnh phúc”, “tức giận”, “đau lòng”, “lo lắng”... Việc đặt tên cho cảm xúc thực chất là tìm ra một từ ngữ mô tả đúng nhất trạng thái cảm xúc hiện tại của mình.

Như đã đề cập trước đó, nếu bạn chưa thể ngay lập tức tìm được từ ngữ phù hợp để diễn tả cảm xúc, hãy tự hỏi bản thân: “Cảm giác của mình hiện giờ gần với vui, giận, buồn hay sợ nhất?” Sau đó, có thể tham khảo bảng từ vựng cảm xúc để tìm ra từ mô tả sát nhất với trạng thái của mình.

Đôi khi, bạn có thể đồng thời trải qua nhiều cảm xúc khác nhau, chẳng hạn vừa buồn vừa tức giận. Trong trường hợp đó, hãy tìm và gọi tên tất cả những từ ngữ có thể mô tả đầy đủ các cảm xúc mà bạn đang trải qua.

Khi chúng ta gọi tên được cảm xúc của mình, hiệu quả của nó giống như việc giải phóng một luồng khí đang chạy loạn bên trong cơ thể ra bên ngoài. Lúc ấy, luồng khí đó không còn là một phần của bản thân ta, cũng không còn là một dòng chảy hỗn loạn, mơ hồ khiến ta sợ hãi. Thay vào đó, nó trở thành một đối tượng mà chúng ta có thể quan sát, nhận diện và nắm bắt được.

Nói một cách đơn giản, việc đặt tên cho cảm xúc, tức là gọi ra từ ngữ mô tả cảm xúc của mình, trước hết giúp chúng ta tách biệt “con người tôi” với “cảm xúc của tôi”. Điều này thường có nghĩa là tôi có thể “không thích cảm xúc này”, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tôi “không thích chính bản thân mình”. Khi có thể phân biệt được hai khái niệm này, chúng ta thường đã bắt đầu có thêm sự tự tin để xử lý cảm xúc.

Lợi ích thứ hai của việc gọi tên cảm xúc là chúng ta bắt đầu có thể nhìn nhận cảm xúc đó bằng một góc nhìn lý trí và khách quan. Mà chính sự lý trí và khách quan lại là thái độ cần thiết để giải quyết bất kỳ vấn đề nào.

Lấy ví dụ của Nghi Quân, khi cô có thể gọi tên những cảm xúc như “tức giận”, “lo lắng”, “chắc chắn”…, điều đó cho thấy cô đã sẵn sàng khám phá sâu hơn những thông điệp mà các cảm xúc ấy mang lại. Nói cách khác, cô đã chuẩn bị bước sang giai đoạn thứ hai của quá trình quản lý cảm xúc: “chấp nhận nó”.

Chấp nhận cảm xúc: Giải mã những quan điểm và kỳ vọng bên trong

Khi chúng ta có thể đối diện với cảm xúc, không còn bài xích nó và tìm ra từ ngữ mô tả phù hợp, chúng ta có thể bắt đầu giải mã thông điệp mà cảm xúc muốn truyền tải. Thông điệp ấy phản ánh hai yếu tố trong “tảng băng nội tâm” của chúng ta: quan điểmkỳ vọng.

Ví dụ:

  • Cảm xúc “vui” phản ánh quan điểm: “Tôi đã có được điều mình mong muốn.”
  • Cảm xúc “giận dữ” phản ánh quan điểm: “Tôi đang bị tấn công hoặc bị xâm phạm.”
  • Cảm xúc “buồn bã” phản ánh quan điểm: “Tôi đã mất đi một điều quan trọng.”
  • Cảm xúc “sợ hãi” phản ánh quan điểm: “Tôi đang đối mặt với nguy hiểm.”

Cảm xúc cũng phản ánh những kỳ vọng của chúng ta và cuối cùng thúc đẩy chúng ta hành động.

Chẳng hạn:

  • Cảm xúc “vui” khiến chúng ta mong muốn tiếp tục có được những điều mình yêu thích.
  • Cảm xúc “giận dữ” khiến chúng ta muốn phòng vệ hoặc phản công.
  • Cảm xúc “buồn bã” khiến chúng ta muốn tìm kiếm sự giúp đỡ và được an ủi.
  • Cảm xúc “sợ hãi” khiến chúng ta muốn tránh xa hoặc thoát khỏi mối nguy hiểm.

Vì vậy, cảm xúc không chỉ là những phản ứng nhất thời, mà còn là tín hiệu giúp chúng ta hiểu rõ hơn về cách mình nhìn nhận thế giới và những điều mình đang mong đợi trong cuộc sống.

Nói cách khác, những thông điệp mà cảm xúc mang đến vừa cho chúng ta biết vì sao mình có cảm xúc đó (tức là “quan điểm”), vừa cho chúng ta biết tiếp theo mình muốn làm gì (tức là “kỳ vọng”).

Vì vậy, cách giải mã thông điệp của cảm xúc là: sau khi đã tìm được từ ngữ mô tả cảm xúc của mình, hãy tự hỏi:

“Sở dĩ mình có cảm xúc này là vì…”

Câu trả lời bạn nhận được chính là quan điểm nằm phía sau cảm xúc đó.

Tiếp theo, hãy hỏi bản thân:

“Tiếp theo mình muốn làm gì?”

Câu trả lời bạn nhận được chính là kỳ vọng ẩn sau cảm xúc ấy.

Việc có thể giải mã những thông điệp này mang lại một lợi ích quan trọng: chúng ta có thêm cơ sở để đánh giá xem một sự việc thực sự ảnh hưởng đến mình như thế nào.

Lấy ví dụ của Nghi Quân, khi cô nhận ra rằng mình tức giận vì cho rằng anh trai không tôn trọng người khác (quan điểm), đồng thời hành động mà cô muốn thực hiện (kỳ vọng) là sửa sai hoặc nhắc nhở anh trai, thì cô đã biết điều mình cần đánh giá là:

“Quan điểm cho rằng anh trai không tôn trọng người khác có thực sự hợp lý hay không?”

“Nếu mình thực hiện việc sửa sai hoặc nhắc nhở anh trai thì sẽ dẫn đến những hậu quả gì?”

Khi đã có thể xem xét những vấn đề này một cách rõ ràng, cô sẽ bước sang giai đoạn tiếp theo trong quá trình quản lý cảm xúc, đó là “xử lý nó”.

Trần Mậu Hùng/ Epoch Times