3.000 năm không hỏng: Liệu có thực sự tồn tại “thực phẩm trường sinh”?
- Lý Ngọc
- •
Bạn đã từng nghe nói về “thực phẩm trường sinh” chưa? Trên thế giới thực sự có tồn tại những loại thực phẩm không cần chất bảo quản, không cần tủ lạnh, thậm chí không cần sự bảo vệ của công nghệ hiện đại mà vẫn có thể bảo quản được hàng chục năm, hàng trăm năm, thậm chí hàng nghìn năm hay sao?
Nghe có vẻ khó tin, nhưng thực tế trong căn bếp của bạn có thể đã có vài loại như vậy.
Các nhà khảo cổ từng mở những chiếc bình đất nung có niên đại 3.000 năm trong lăng mộ các pharaoh Ai Cập và phát hiện mật ong bên trong vẫn vàng óng, trong suốt, độ ngọt gần như không thay đổi. Thậm chí, có học giả còn mạnh dạn nếm thử một chút và nhận xét “hương vị hoàn toàn không có vấn đề gì”. Tại Hàm Gia Thương ở Lạc Dương, Trung Quốc, những hạt ngũ cốc ngủ vùi hàng nghìn năm sau khi được khai quật thậm chí còn có thể nảy mầm. Không có tủ lạnh, không có bao bì hút chân không, vậy những thực phẩm này dựa vào đâu để tồn tại qua tuổi thọ của hàng chục thế hệ con người?
Trong khi đó, bánh mì lát mua ở siêu thị gần nhà bạn chỉ sau ba ngày mở bao bì đã bắt đầu mọc nấm mốc; một hộp sữa tươi chỉ quá hạn nửa ngày cũng phải vứt đi. Người xưa không có công nghệ hiện đại như chúng ta, vậy mà họ lại làm được những điều chúng ta không làm được.
Tại sao lại như vậy? Thực ra, bản chất của một số loại thực phẩm vốn đã có khả năng chống hư hỏng. Hoặc chúng có hàm lượng nước thấp đến mức vi sinh vật không thể sinh tồn, hoặc bản thân tính chất hóa học của chúng cực kỳ ổn định, hoặc con người đã sử dụng những phương pháp chế biến khéo léo để tạo ra một môi trường mà vi sinh vật hoàn toàn không thể sống được.
Một khi hiểu được nguyên lý này, bạn sẽ hiểu tại sao con người thời chưa có tủ lạnh vẫn có thể duy trì nguồn thực phẩm tương đối tươi ngon, thậm chí chuẩn bị được những loại lương khô có thời hạn bảo quản lên tới hàng chục năm cho các nhà thám hiểm và binh lính trong những chuyến hành trình xa.
Tiếp theo, chúng ta hãy cùng điểm qua 10 loại “thực phẩm trường sinh” có khả năng bảo quản lâu nhất trên Trái đất. Hãy xem chúng dựa vào đâu để “thách thức thời gian”.
1. Mật ong
Trước tiên là mật ong. Thứ này thực sự khá kỳ diệu. Quá trình ong tạo ra mật ong về bản chất chính là một quá trình khử nước.
Mật hoa mà ong thu thập từ các loài hoa có thể chứa hơn 70% nước. Những chú ong giống như những công nhân nhỏ bé, liên tục vỗ cánh trong tổ để làm bay hơi một lượng lớn nước. Khi hàm lượng nước giảm xuống dưới 20%, ong mới dùng sáp ong bịt kín mật lại.
Hàm lượng nước cực thấp này tự nhiên tạo ra một môi trường giống như sa mạc đối với vi sinh vật. Không có nước, vi khuẩn và nấm không thể hoạt động; ngay cả khi rơi vào đó, chúng cũng sẽ bị làm khô và chết.
Điều tuyệt vời hơn là trong quá trình tạo mật, ong sản sinh ra hai chất: glucose oxidase và hydrogen peroxide. Hai chất này giống như những chất bảo quản tự nhiên, tiếp tục ức chế sự phát triển của vi sinh vật.
Vì vậy, mật ong không chỉ khô mà còn tự nhiên có “độc tính” — tất nhiên, đặc tính này chỉ có tác dụng đối với vi khuẩn và hoàn toàn không gây hại cho con người.
Chính nhờ sự kết hợp này mà những hũ mật ong có niên đại hàng nghìn năm trong các lăng mộ pharaoh Ai Cập được cho là vẫn sáng bóng, độ ngọt gần như không thay đổi và chất dinh dưỡng không bị mất đi. Một số nhà khảo cổ thậm chí từng nếm thử loại mật ong cổ này và nhận xét rằng “hương vị hoàn toàn không có vấn đề gì”.
2. Muối
Muối ăn còn trực tiếp hơn. Thành phần chính của muối là natri clorua, một chất có tính chất hóa học cực kỳ ổn định. Nó không dễ bị oxy hóa, cũng không phải môi trường thuận lợi cho vi sinh vật. Dù được bảo quản trong 100 năm, về cơ bản nó vẫn giữ nguyên đặc tính ban đầu.
Trong lịch sử có một câu chuyện khá nổi tiếng: một số mỏ muối khi được phát hiện có những tinh thể muối đã tồn tại hàng trăm năm. Người dân khai thác lên và có thể sử dụng trực tiếp mà không gặp vấn đề gì.
Nếu không có chất phụ gia, về lý thuyết muối có thể được bảo quản gần như vĩnh viễn. Ngay cả khi bị hút ẩm và vón cục, điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc sử dụng; chỉ cần phơi khô lại là được.
Điều này cũng giải thích tại sao trước khi công nghệ bảo quản lạnh xuất hiện, ướp muối là một trong những phương pháp bảo quản thực phẩm phổ biến nhất. Thịt muối, cá mặn, rau củ muối của thời cổ đại đều dựa vào muối để ngăn thực phẩm bị phân hủy.
Muối tạo ra môi trường có áp suất thẩm thấu cao, hút nước ra khỏi thực phẩm đồng thời tiêu diệt hoặc ức chế các vi sinh vật muốn phát triển. Người xưa có thể không biết “áp suất thẩm thấu” là gì, nhưng họ đã sử dụng muối suốt hàng nghìn năm và từ lâu đã hiểu rõ đặc tính của nó.
3. Đường
Nguyên lý của đường tương tự muối, nhưng cơ chế có phần phức tạp hơn.
Dung dịch đường có nồng độ cao tạo ra áp suất thẩm thấu rất lớn, khiến bất kỳ vi sinh vật nào rơi vào đó cũng bị mất nước và chết. Đây là lý do tại sao các loại kẹo và hoa quả ngâm đường thời cổ đại có thể bảo quản trong thời gian dài.
Một lọ hoa quả ngâm đường nếu được đặt ở nơi mát mẻ có thể bảo quản ổn định trong vài năm. Tính chất hóa học của đường cũng cực kỳ ổn định và không dễ phân hủy theo thời gian.
Vì vậy, những loại đường phèn hay đường trắng cổ đại vẫn còn giữ được màu trắng dù có thể có “mùi vị lâu năm” khi ăn, nhưng về cơ bản không bị hỏng.
4. Giấm
Giấm là một ví dụ thú vị khác. Axit axetic tạo ra môi trường có tính axit mạnh, giống như địa ngục đối với vi sinh vật.
Phần lớn vi khuẩn và nấm có khả năng khiến thực phẩm bị hư hỏng không thể sống trong môi trường có độ pH thấp như vậy.
Giấm được lên men hoàn toàn từ ngũ cốc về lý thuyết có thể được bảo quản gần như vô thời hạn. Trong dân gian có câu “giấm càng để lâu càng thơm”, và điều này không hoàn toàn vô căn cứ.
Một chai giấm ngon được bảo quản 10-20 năm thậm chí có thể phát triển hương vị phức tạp và đậm đà hơn. Các nhà khảo cổ từng khai quật giấm có niên đại hàng trăm năm tại các di tích cổ. Mặc dù nồng độ có thể đã thay đổi phần nào, những đặc tính cơ bản vẫn được duy trì.
5. Đồ hộp
Bây giờ hãy nói đến một phương pháp bảo quản cần có sự can thiệp của con người. Đồ hộp là một trong những cuộc cách mạng lớn của công nghệ bảo quản thực phẩm hiện đại.
Nguyên lý của đồ hộp nhìn có vẻ đơn giản nhưng thực tế rất tinh vi. Thực phẩm được xử lý ở nhiệt độ cao để tiêu diệt toàn bộ vi sinh vật, sau đó được đóng kín ngay khi còn nóng. Khi hộp nguội đi, bên trong hình thành áp suất âm, khiến oxy và vi khuẩn bên ngoài không thể xâm nhập.
Nhờ vậy, thực phẩm được cách ly trong một môi trường gần như vô trùng. Mỗi loại thực phẩm cần nhiệt độ và thời gian tiệt trùng khác nhau, đây là điều mà các nhà sản xuất đồ hộp phải xác định thông qua kinh nghiệm và thử nghiệm.
Trong quá trình tiệt trùng ở nhiệt độ cao, đồng thời phải cố gắng bảo toàn chất dinh dưỡng và hương vị của thực phẩm. Điều này đòi hỏi phải tìm được sự cân bằng phù hợp.
Điểm đặc biệt của đồ hộp là không nhất thiết cần chất bảo quản. Các loại thực phẩm đông lạnh nhanh, khoai tây chiên và những sản phẩm tương tự đôi khi cần thêm nhiều chất bảo quản để có thể giữ được trong vài tháng. Nhưng đồ hộp thì khác, chúng dựa chủ yếu vào phương pháp cách ly vật lý và tiệt trùng bằng nhiệt độ cao.
Một hộp đồ hộp được sản xuất đúng quy trình có thể bảo quản 10 năm, 20 năm, thậm chí lâu hơn. Một số hộp đồ hộp cũ được các nhà sưu tập lưu giữ trong nhiều năm. Mặc dù khi ăn, hương vị có thể không còn ngon như thực phẩm tươi, nhưng chúng không nhất thiết xuất hiện dấu hiệu thối hỏng.
6. Thực phẩm sấy thăng hoa
Thực phẩm sấy thăng hoa là một công nghệ tiên tiến hơn nữa. Sấy thăng hoa là quá trình đầu tiên làm đông cứng thực phẩm, sau đó đặt trong môi trường chân không để băng chuyển trực tiếp từ thể rắn thành hơi nước, cuối cùng tạo ra một sản phẩm gần như không còn nước.
Trong quá trình này, cấu trúc và các chất dinh dưỡng của thực phẩm có thể được bảo tồn khá tốt, với khoảng hơn 90% vitamin được giữ lại.
Thực phẩm sấy thăng hoa ban đầu chủ yếu được sử dụng làm thực phẩm cho ngành hàng không vũ trụ, bởi các phi hành gia cần những loại thực phẩm nhẹ nhưng giàu dinh dưỡng. Sau đó, công nghệ này được phổ biến sang lĩnh vực dân dụng. Hiện nay, trái cây và rau củ sấy thăng hoa đã trở nên khá phổ biến.
Lý do cốt lõi khiến thực phẩm sấy thăng hoa có thể bảo quản lâu vẫn là không có nước. Không có nước, vi sinh vật không thể hoạt động.
Nếu được đóng kín và bảo quản tránh ánh sáng, một gói thực phẩm sấy thăng hoa có thể giữ được trong vài năm mà giá trị dinh dưỡng và hương vị không thay đổi quá nhiều. Một số loại thực phẩm sấy thăng hoa dùng cho quân đội có thời hạn bảo quản được ghi lên tới hơn 10 năm.
7. Mỡ động vật
Mỡ động vật cũng là một loại “thực phẩm trường sinh” thường bị bỏ qua. Những loại như mỡ lợn, mỡ bò sau khi được nấu chảy, nước gần như bay hơi hoàn toàn, phần còn lại chủ yếu là chất béo tinh khiết.
Chất béo tương đối ổn định về mặt hóa học, đặc biệt khi được bảo quản trong điều kiện tránh ánh sáng và nhiệt độ thấp. Một hũ mỡ lợn chất lượng tốt, được đậy kín, có thể bảo quản trong nhiều năm.
Điều quan trọng là chất béo có mật độ năng lượng đặc biệt cao, cao hơn 9 lần so với gạo. Các nhà thám hiểm và binh lính thời cổ đại thường mang theo những loại thực phẩm giàu chất béo. Một miếng mỡ nhỏ có thể cung cấp lượng calo tương đương vài bát cơm. Trong những môi trường khắc nghiệt, loại thực phẩm giàu năng lượng này đôi khi có thể giúp con người sống sót.
8. Pemmican
Pemmican là một loại thực phẩm do người bản địa Bắc Mỹ và những nhà thám hiểm thời kỳ đầu phát triển. Công thức của nó rất đơn giản: thịt nạc được phơi khô, nghiền thành bột rồi trộn với mỡ động vật, đôi khi còn thêm một số loại quả mọng.
Đây là một sự kết hợp rất thông minh: thịt nạc cung cấp protein, chất béo cung cấp năng lượng, còn quả mọng bổ sung vitamin.
Do có hàm lượng nước cực thấp, nếu được đóng kín và bảo quản ở nhiệt độ thấp, pemmican có thể giữ được hàng chục năm mà không bị hư hỏng.
Các đoàn thám hiểm và đội săn bắn thời kỳ đầu thường mang theo loại thực phẩm này. Một gói pemmican nhỏ có thể cung cấp đủ năng lượng để một người duy trì hoạt động trong nhiều ngày trong điều kiện khắc nghiệt.
9. Ngũ cốc
Việc bảo quản ngũ cốc cũng có những yêu cầu rất đặc biệt. Những loại như gạo và lúa mì cần được phơi sấy kỹ sau khi thu hoạch, đưa hàm lượng nước xuống dưới 14%. Nếu được bảo quản đúng cách, ngũ cốc khô như vậy có thể giữ được trong nhiều năm.
Đặc biệt hơn, những loại ngũ cốc chưa bóc vỏ còn có lớp vỏ giống như một lớp áo giáp tự nhiên, giúp bảo vệ hạt giống bên trong tốt hơn.
Các nhà khảo cổ từng phát hiện một số loại ngũ cốc có niên đại hàng nghìn năm tại Hàm Gia Thương ở Lạc Dương, Trung Quốc. Mặc dù đã “ngủ” hơn một nghìn năm, những hạt ngũ cốc này thậm chí vẫn có thể nảy mầm.
Điều này cho thấy sức sống mạnh mẽ của bản thân các loại ngũ cốc. Chúng giống như những “ngân hàng hạt giống” tự nhiên.
Người xưa hiểu rất rõ điều này. Vì vậy, trong thời bình, họ xây dựng nhiều kho lương lớn để dự trữ ngũ cốc, bảo đảm nguồn lương thực khi nạn đói hoặc chiến tranh xảy ra.
Một số kho lương được bảo quản rất tốt, khiến ngũ cốc bên trong có thể tồn tại nguyên vẹn qua hàng trăm, thậm chí hàng nghìn năm.
Đây không chỉ là minh chứng cho lịch sử mà còn là bằng chứng về trí tuệ và khả năng thích nghi của con người.
10. Bột carob
Bột carob từng được xem là một loại thực phẩm thiêng liêng vào thời Ai Cập cổ đại. Carob là một loài cây thuộc họ đậu, khi được nghiền thành bột có hàm lượng chất béo thấp và giàu chất xơ. Nếu được đóng kín, bảo quản tránh ánh sáng, bột carob có thể giữ được hơn 2 năm.
Mặc dù không thể bảo quản hàng nghìn năm như mật ong, nhưng trong thời cổ đại, đây đã được xem là thời gian bảo quản khá ấn tượng. Người Ai Cập cổ đại sử dụng bột carob để làm bánh mì và nhiều loại thực phẩm khác. Tính ổn định cùng giá trị dinh dưỡng của nguyên liệu này khiến nó trở thành một nguồn tài nguyên quý giá thời bấy giờ.
Đến đây, bạn sẽ nhận ra một quy luật. Tất cả những “thực phẩm trường sinh” này có thể bảo quản lâu dài chủ yếu nhờ một trong ba yếu tố: hoặc hàm lượng nước thấp đến mức vi sinh vật không thể sinh tồn; hoặc bản thân chúng có tính chất hóa học ổn định; hoặc con người sử dụng những phương pháp chế biến khéo léo để tạo ra môi trường mà vi sinh vật không thể sống được.
Ba nguyên tắc này xuyên suốt các phương pháp bảo quản thực phẩm từ cổ chí kim, ở cả phương Đông lẫn phương Tây.
Nhìn từ góc độ này, người xưa thực sự rất thông minh. Mặc dù không có kiến thức khoa học hiện đại, nhưng thông qua quá trình thực hành và quan sát lâu dài, họ đã sớm hiểu được quy luật thực phẩm bị phân hủy và tìm ra những biện pháp tương ứng.
Ướp muối, phơi khô, hun khói, ngâm dầu, xử lý ở nhiệt độ cao, làm mứt… Những phương pháp này nhìn bề ngoài rất khác nhau, nhưng về bản chất đều đang tận dụng những nguyên lý giống nhau.
Điều này cũng giải thích tại sao một số loại thực phẩm cổ đại có thể được bảo quản cho đến ngày nay. Không phải vì người xưa sở hữu bí quyết thần kỳ nào, mà bởi bản thân những loại thực phẩm họ lựa chọn đã có khả năng chống hư hỏng rất cao.
Mật ong, muối, đường, giấm vốn đã là những thứ không dễ bị hỏng. Người xưa chỉ tận dụng tối đa đặc tính tự nhiên của chúng, kết hợp với những điều kiện bảo quản tương đối đơn giản nhưng hiệu quả, qua đó giúp những thực phẩm này tồn tại lâu hơn cả con người.
Ngày nay, con người đã sở hữu những công nghệ tiên tiến hơn như chuỗi lạnh, đóng hộp và sấy thăng hoa. Nhưng điều thú vị là những phương pháp bảo quản cổ xưa nhất vẫn đang được sử dụng.
Bạn vẫn có thể mua rau củ muối, thực phẩm đóng hộp ngâm dầu hay thịt hun khói, thịt phơi khô tại các siêu thị. Bởi bản chất của những phương pháp này là đúng đắn nên không nhất thiết phải thay đổi.
Ngược lại, một số thứ trông có vẻ rất hiện đại, chẳng hạn đồ ăn vặt chứa nhiều loại chất bảo quản, đôi khi còn không “thuần túy” bằng những thực phẩm được bảo quản theo phương pháp truyền thống.
Một hiện tượng thú vị khác là trong một số điều kiện khắc nghiệt như thám hiểm ngoài trời, leo núi hay đi biển, con người vẫn mang theo những loại thực phẩm cổ xưa này.
Bánh quy nén quân sự, thịt bò khô, các loại thực phẩm giàu chất béo… mặc dù được sản xuất công nghiệp, nhưng về bản chất vẫn là sự kế thừa trí tuệ của người xưa.
Năng lượng cao, thể tích nhỏ, thời hạn bảo quản dài — những đặc tính này đã được con người khám phá từ hàng nghìn năm trước. Công nghệ hiện đại chỉ nâng cấp chúng bằng các tiêu chuẩn công nghiệp và tiêu chuẩn vệ sinh nghiêm ngặt hơn.
Nhìn từ một góc độ khác, sự tồn tại của những “thực phẩm trường sinh” này thực chất phản ánh bản năng của con người trong việc ứng phó với những điều chưa biết và rủi ro.
Khi không biết ngày mai sẽ ra sao, con người thường lựa chọn những loại thực phẩm có thể bảo quản lâu. Tâm lý này đã tồn tại từ khi nền văn minh nông nghiệp hình thành.
Những kho lương thực đầu tiên, những kho muối đầu tiên, những miếng thịt khô đầu tiên… đều là những lựa chọn hợp lý của con người khi phải đối mặt với các rủi ro từ thiên nhiên.
Ngày nay, mặc dù người dân thành thị dường như không còn phải quá lo lắng về tình trạng thiếu lương thực, bản năng này vẫn tồn tại.
Nhiều gia đình vẫn dự trữ một số loại đồ hộp, lương khô và mật ong. Một mặt, đó là thói quen; mặt khác, nó cũng thể hiện sự tôn trọng trước những điều không chắc chắn.
Thiên tai hay biến cố bất ngờ, không ai có thể đoán trước. Có trong tay một số loại thực phẩm có thể bảo quản lâu dài sẽ mang lại thêm một phần cảm giác an toàn.
Có lẽ một ngày nào đó, khi một thảm họa bất ngờ xảy ra, những “thực phẩm trường sinh” vốn thường bị xem nhẹ này sẽ một lần nữa phát huy giá trị.
Một hũ mật ong, một gói muối, một miếng thịt khô — những thứ đơn giản ấy có thể trở thành thực phẩm cứu mạng.
Đến lúc đó, con người có lẽ sẽ một lần nữa nhận ra trí tuệ của người xưa và hiểu được những thực phẩm có khả năng vượt qua thời gian thực sự quý giá đến mức nào.
Từ khóa mật ong Ngũ cốc thực phẩm
































