Khi nhắc đến thị thực O-1, nhiều người thường nghĩ: “Đó là loại visa chỉ dành cho thiên tài phải không?” Có người cho rằng chỉ những người đoạt Giải Nobel mới có thể xin loại thị thực này. Có người nghĩ chỉ các ngôi sao Hollywood mới đủ điều kiện. Cũng có người cảm thấy mình chỉ là một chuyên gia bình thường, hoàn toàn không liên quan đến O-1.

(Ảnh minh họa: Vinokurov Kirill/Shutterstock)

Tuy nhiên, trên thực tế, rất nhiều người đã đánh giá thấp chính mình. Vấn đề thường không phải là năng lực chưa đủ, mà là họ chưa hiểu luật di trú Mỹ thực sự định nghĩa “nhân tài xuất chúng” như thế nào.

Vì vậy, trước khi đánh giá khả năng xin thị thực O-1, trước hết cần trả lời một câu hỏi: Những đối tượng nào có thể đáp ứng tiêu chuẩn của visa O-1 dành cho nhân tài xuất chúng?

O-1 không tìm kiếm “thiên tài”

Trước hết cần xóa bỏ một quan niệm sai lầm phổ biến.

Mặc dù O-1 thường được gọi là “visa nhân tài xuất chúng”, nhưng luật di trú Mỹ không yêu cầu người nộp đơn phải là người giỏi nhất thế giới.

Khái niệm mà luật sử dụng là Extraordinary Ability (“năng lực phi thường”).

Hiểu đơn giản, đó là người đã đạt trình độ vượt trội rõ rệt so với mặt bằng chung trong lĩnh vực chuyên môn của mình.

Nói cách khác, Sở Di trú Mỹ không tìm kiếm người giỏi nhất thế giới, mà muốn xác nhận rằng bạn đã trở thành một trong những cá nhân nổi bật của lĩnh vực mình theo đuổi.

Rất nhiều người có năng lực rất tốt nhưng chưa bao giờ đặt thành tích của mình trong bối cảnh toàn ngành để so sánh, nên thường đánh giá thấp khả năng của bản thân.

O-1 đánh giá điều gì?

Về góc độ pháp lý, O-1 chủ yếu xem xét ba yếu tố:

Thứ nhất, bạn đã xây dựng được danh tiếng chuyên môn nhất định hay chưa.

Thứ hai, bạn có những thành tựu nghề nghiệp có thể kiểm chứng hay không.

Thứ ba, sau khi đến Mỹ, bạn có tiếp tục làm việc trong chính lĩnh vực chuyên môn đó hay không.

Cả ba điều kiện đều rất quan trọng.

Năng lực tốt nhưng không có bằng chứng thì không đủ.

Có nhiều bằng chứng nhưng đã chuyển sang ngành nghề khác cũng có thể gặp khó khăn.

Vì vậy, O-1 không chỉ đánh giá quá khứ của một người mà còn xem xét liệu quá khứ, hiện tại và tương lai có tạo thành một lộ trình phát triển nghề nghiệp thống nhất hay không.

Nhóm 1: Nhà khoa học và giới học thuật

Đây là nhóm được biết đến nhiều nhất, bao gồm:

  • Giáo sư đại học
  • Nhà nghiên cứu
  • Nhà khoa học
  • Nghiên cứu sinh sau tiến sĩ
  • Chuyên gia nghiên cứu y học…

Ưu thế của nhóm này thường đến từ:

  • Công bố bài báo khoa học
  • Số lần được trích dẫn
  • Thành tựu nghiên cứu
  • Giải thưởng học thuật
  • Thư giới thiệu từ chuyên gia
  • Tham gia phản biện hoặc đánh giá học thuật…

Nhiều trường hợp người Hoa đầu tiên xin O-1 cũng xuất phát từ nhóm này.

Tuy nhiên, cần lưu ý rằng:

  • Bằng cấp không đồng nghĩa với nhân tài xuất chúng.
  • Học vị tiến sĩ chỉ là điểm khởi đầu.
  • Điều quan trọng nhất vẫn là tầm ảnh hưởng trong giới học thuật.

Nhóm 2: Nhà giáo

Nhiều người cho rằng giáo viên không phù hợp với O-1, nhưng thực tế không phải vậy.

Nếu một nhà giáo đã tạo dựng được thành quả giáo dục và ảnh hưởng chuyên môn, họ vẫn có thể đáp ứng tiêu chuẩn O-1.

Ví dụ:

  • Xuất bản giáo trình
  • Xây dựng hệ thống giảng dạy
  • Phát triển phương pháp giáo dục
  • Được mời đào tạo giáo viên
  • Công bố các nghiên cứu giáo dục
  • Có danh tiếng trong lĩnh vực chuyên môn…

Điều mà Sở Di trú quan tâm không phải là bạn đã dạy bao nhiêu học sinh, mà là bạn đã tạo ra ảnh hưởng có thể nhận diện đối với ngành giáo dục hay chưa.

Nhóm 3: Doanh nhân và giới kinh doanh

Đây là một trong những nhóm tăng trưởng nhanh nhất trong số các hồ sơ O-1 những năm gần đây.

Nhiều người nghĩ chỉ CEO của các tập đoàn lớn mới đủ điều kiện, nhưng thực tế không phải vậy.

Đối với doanh nhân, Sở Di trú chú trọng đến:

  • Thành quả khởi nghiệp
  • Ảnh hưởng trên thị trường
  • Khả năng gọi vốn
  • Đổi mới kinh doanh
  • Vị thế trong ngành…

Ví dụ:

  • Thành lập doanh nghiệp thành công
  • Thu hút vốn đầu tư
  • Xây dựng mô hình kinh doanh sáng tạo
  • Thúc đẩy sự phát triển của ngành
  • Giữ vị trí quản lý chủ chốt trong doanh nghiệp…

Đều có thể trở thành bằng chứng chứng minh năng lực phi thường.

Nhóm 4: Người hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật và văn hóa

Nghệ thuật từ lâu đã là một trong những lĩnh vực quan trọng của O-1.

Bao gồm:

  • Nhà văn
  • Họa sĩ
  • Nhạc sĩ
  • Nhiếp ảnh gia
  • Nhà thiết kế
  • Vũ công
  • Đạo diễn
  • Biên kịch…

Nhiều người cho rằng thành công trong nghệ thuật rất khó định lượng, nhưng thực tế Sở Di trú vẫn đánh giá dựa trên các bằng chứng khách quan.

Ví dụ:

  • Triển lãm tác phẩm
  • Xuất bản tác phẩm
  • Được truyền thông đưa tin
  • Giải thưởng nghệ thuật
  • Doanh số bán tác phẩm
  • Đánh giá chuyên môn
  • Lời mời từ các tổ chức trong ngành…

Dù hình thức chứng minh khác nhau nhưng logic vẫn giống nhau:

Tác phẩm của bạn có được nhìn thấy, được công nhận và tạo ra ảnh hưởng hay không?

Nhóm 5: Nhà báo, nhà văn và người làm truyền thông

Đây là nhóm khá dễ bị cộng đồng người Hoa bỏ qua.

Nhiều người cho rằng nhà báo không thể là nhân tài xuất chúng, nhưng theo luật di trú Mỹ, người làm truyền thông hoàn toàn có thể đáp ứng tiêu chuẩn O-1.

Ví dụ:

  • Thường xuyên đăng tải các bài viết chuyên môn
  • Xuất bản sách
  • Có chuyên mục riêng
  • Đạt giải báo chí
  • Được truyền thông phỏng vấn
  • Làm giám khảo hoặc thành viên ban biên tập
  • Xây dựng hệ thống nội dung mang dấu ấn riêng…

Là người làm truyền thông, đừng chỉ nhìn vào việc mỗi ngày mình viết bao nhiêu bài, mà hãy nhìn xem liệu bản thân đã tạo dựng được ảnh hưởng nghề nghiệp lâu dài hay chưa.

Bởi điều Sở Di trú đánh giá không phải công việc bạn làm, mà là tầm ảnh hưởng của bạn trong ngành.

Nhóm 6: Người sáng tạo nội dung và nhà sáng tạo trên mạng xã hội

Đây cũng là nhóm ngày càng được quan tâm.

Bao gồm:

  • Nhà sáng tạo nội dung trên YouTube
  • Người dẫn podcast
  • Blogger chia sẻ kiến thức chuyên môn
  • Nhà sáng tạo nội dung giáo dục
  • KOL trong ngành…

Về lý thuyết, chỉ cần chứng minh được tầm ảnh hưởng của mình thì vẫn có thể xin O-1.

Tuy nhiên, cần lưu ý rằng số lượng người theo dõi không phải là tiêu chí duy nhất.

Điều Sở Di trú quan tâm hơn là:

  • Nội dung có giá trị chuyên môn hay không.
  • Có được truyền thông đưa tin hay không.
  • Có được đồng nghiệp trích dẫn hay không.
  • Có tạo ra ảnh hưởng đối với xã hội hay không.

Nói cách khác, ảnh hưởng quan trọng hơn lượng truy cập.

Nhóm 7: Vận động viên và huấn luyện viên chuyên nghiệp

Đây cũng là nhóm được luật quy định riêng.

Bao gồm:

  • Vận động viên chuyên nghiệp
  • Thành viên đội tuyển quốc gia
  • Người tham gia các giải đấu quốc tế
  • Huấn luyện viên chuyên nghiệp…

Thông thường năng lực sẽ được chứng minh thông qua:

  • Thành tích thi đấu
  • Thứ hạng
  • Huy chương
  • Cấp độ giải đấu
  • Đánh giá chuyên môn…

Trong lĩnh vực này, thành tích là bằng chứng trực quan nhất.

Rất nhiều người đang ở “đội dự bị O-1”

Có hai nhóm người phổ biến:

  • Nhóm thứ nhất rất xuất sắc nhưng hoàn toàn không biết mình đã có nền tảng để xin O-1.
  • Nhóm thứ hai có năng lực tốt nhưng chưa bao giờ chủ động lưu giữ thành quả của mình.

Ví dụ:

  • Không lưu lại bài viết.
  • Không lưu các bài báo truyền thông.
  • Thất lạc giấy chứng nhận giải thưởng.
  • Mất hồ sơ các buổi diễn thuyết.
  • Nhiều năm không còn liên lạc với người có thể viết thư giới thiệu.

Đến khi cần nộp hồ sơ mới bắt đầu tìm kiếm tài liệu thì thường sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

Vì vậy, O-1 nên được xem là một kế hoạch dài hạn, chứ không phải chuẩn bị trong thời gian ngắn.

Làm thế nào để tự đánh giá ban đầu?

Nếu muốn biết mình có khả năng đáp ứng tiêu chuẩn O-1 hay không, bạn có thể tự hỏi:

  • Tôi đã từng được truyền thông đưa tin chưa?
  • Tôi có thành tựu chuyên môn được công khai và có thể kiểm chứng không?
  • Tôi từng nhận giải thưởng hoặc danh hiệu nào chưa?
  • Tôi từng làm giám khảo, phản biện hoặc thẩm định chuyên môn chưa?
  • Tôi từng giữ vai trò quan trọng trong một tổ chức lớn chưa?
  • Tôi từng xây dựng một sản phẩm, dự án hoặc hệ thống có sức ảnh hưởng chưa?
  • Tôi có thể tìm được đồng nghiệp sẵn sàng viết thư giới thiệu cho mình không?

Nếu câu trả lời cho nhiều câu hỏi trên là có, thì bạn rất đáng để tiến hành đánh giá chuyên sâu hơn.

Tất nhiên, việc cuối cùng có đáp ứng tiêu chuẩn O-1 hay không vẫn cần được xem xét dựa trên toàn bộ hồ sơ và tài liệu cụ thể.

Kết luận

Khi nghe đến cụm từ “nhân tài xuất chúng”, nhiều người thường nghĩ ngay đến một số ít nhân vật nổi tiếng.

Nhưng trong thực tiễn áp dụng luật di trú Mỹ, O-1 tìm kiếm những người đã bền bỉ theo đuổi một lĩnh vực chuyên môn, liên tục tạo ra thành tựu và được giới chuyên môn ghi nhận.

Điều mà O-1 thực sự quan tâm là:

Liệu bạn đã tạo ra những thành tích trong lĩnh vực của mình đủ để được nhìn thấy, được ghi nhận và được công nhận hay chưa?

Nhạc Cẩm Phúc/ Epoch Times