9 bài học quý giá về cuộc sống để sống trọn vẹn qua các thời đại
- Thục Chân
- •
“9 bài học quý giá về cuộc sống” tiếp thu tinh hoa tư tưởng cốt lõi của Nho – Phật – Đạo, dung hợp các lời răn dạy dân gian và trí tuệ truyền thống. Mỗi câu đều ẩn chứa một thái độ sống thấu suốt. Dưới đây là giải thích chi tiết từng bài học:
Bài học thứ nhất: Trong mệnh có thì ắt sẽ có, trong mệnh không có thì đừng cưỡng cầu
Câu này bắt nguồn từ tư tưởng Nho gia “tri thiên mệnh” và Đạo gia “thuận theo tự nhiên”. Đây là tục ngữ dân gian, những cách diễn đạt tương tự có thể thấy trong Tăng Quảng Hiền Văn và các tuyển tập cách ngôn khuyên đời thời Minh – Thanh, nhấn mạnh quan điểm sống “an phận tri mệnh”.
Ý nghĩa không phải phủ nhận nỗ lực, mà nhấn mạnh sự cân bằng giữa “làm hết sức người, nghe theo mệnh trời”. Khi còn trong khả năng thì dốc toàn lực; khi kết quả vượt ngoài tầm kiểm soát của con người thì nên bình thản buông bỏ, tránh tự làm hao tổn nội tâm vì quá chấp trước được–mất. Điều này tương thông với tư tưởng trong Luận Ngữ: “Không biết mệnh thì không thể làm quân tử”, dẫn dắt con người tìm được điểm tựa giữa tiến thủ và thản nhiên.
Bài học thứ 2: Trên đời vốn chẳng có việc gì, kẻ tầm thường tự làm mình rối loạn
Câu này xuất xứ từ Tân Đường Thư – Lục Tượng Tiên truyện, nguyên văn:
“Thiên hạ bản vô sự, dung nhân nhiễu chi vi phiền nhĩ”
(Thiên hạ vốn không có việc gì, chỉ là kẻ tầm thường tự làm rối loạn mà thôi).
Lục Tượng Tiên làm quan chủ trương xử sự khoan hòa, câu nói vốn dùng để răn dạy cấp dưới đừng quá chấp nhặt chuyện vụn vặt. Về sau, nó lan truyền trong dân gian, trở thành một triết lý sống, thể hiện tư tưởng “vô vi” của Đạo gia theo cách bình dân.
Giải nghĩa và trí tuệ: Phần lớn phiền não trong đời không đến từ sự việc, mà từ sự suy nghĩ quá mức, nghi kỵ và tính toán của lòng người. Trang Tử nói: “Con người sinh ra đã cùng lo âu mà sinh”. Kẻ tầm thường dễ bị cảm xúc chủ quan phóng đại nỗi khổ, còn người trí tuệ thì nhìn thấu bản chất sự việc, không để tạp niệm trói buộc, dùng tâm thanh tịnh để tiếp nhận mọi điều.
Bài học thứ 3: Trước khi ngủ hãy tha thứ tất cả, khi tỉnh dậy đừng hỏi chuyện đã qua
Câu này không có nguyên văn tương ứng trong kinh điển cổ, nhưng kết tinh trí tuệ truyền thống về “khoan dung” và “buông bỏ”. Tư tưởng cốt lõi có thể truy về Phật giáo với “buông xả chấp niệm”, Nho gia với “thử Đạo” (khoan dung với người), và tương thông với tâm cảnh thấu đạt của Hoằng Nhất pháp sư: “Đời người tựa nắng chiều núi Tây, phú quý rốt cuộc như sương trên ngọn cỏ”.
Đây là một trí tuệ sinh tồn mang tính tự hòa giải. Cuộc đời vốn không hoàn hảo; những ân oán, tiếc nuối, sai lầm trong quá khứ nếu cứ day dứt suốt đêm chỉ khiến con người mang gánh nặng mà bước đi. Trước khi ngủ hãy “dọn sạch” cảm xúc tiêu cực, tha thứ cho người khác cũng là tha thứ cho chính mình; khi tỉnh dậy, chuyên tâm vào hiện tại, không bị quá khứ trói buộc, mới có thể nhẹ nhàng tiến bước.
Bài học thứ 4: Tâm bình có thể chữa 3.000 bệnh, tâm tĩnh có thể thông suốt muôn lẽ
Tư tưởng này bắt rễ từ học thuyết “tình chí sinh bệnh” (Cảm xúc và trạng thái tinh thần có thể sinh ra bệnh tật) của Đông y và quan niệm “tĩnh sinh tuệ” (bình tĩnh sinh ra trí tuệ) của Đạo gia. Hoàng Đế Nội Kinh nói: “Giận hại gan, lo nghĩ hại tỳ”, nhấn mạnh ảnh hưởng của cảm xúc đối với thân thể; Đạo Đức Kinh có câu “Trí hư cực, thủ tĩnh đốc”, khẳng định rằng sự tĩnh lặng giúp con người nhìn thấu bản chất sự việc.
Tâm thái ôn hòa có thể ngăn ngừa phần lớn bệnh tật thân–tâm, nội tâm tĩnh lặng giúp con người nhận ra quy luật trong sự hỗn tạp. Cảm xúc xao động che mờ lý trí; chỉ khi lắng lòng, ta mới tìm được lối ra trong nghịch cảnh và giữ được bản tâm giữa ồn ào. Đây là cách diễn đạt giản dị của quan niệm “thân tâm hợp nhất”, nhắc nhở con người coi trọng việc tu dưỡng nội tâm.
Bài học thứ 5: Thân ở cõi phàm nhiều phiền não, người “khó mà hồ đồ” mới được nhàn thanh
Trịnh Bản Kiều lúc về già đã đề bốn chữ ‘Khó mà hồ đồ’, kèm lời tựa: “Thông minh đã khó, hồ đồ đã khó, từ thông minh mà chuyển sang hồ đồ lại càng khó hơn”. Câu nói ấy trở thành minh triết sống được lưu truyền rộng rãi.
“Hồ đồ” ở đây không phải ngu dốt thật sự, mà là cái đại trí nhược ngu. Biết “hồ đồ” trong những việc không thuộc nguyên tắc, không sa đà vào tiểu tiết, không cưỡng cầu người khác phải hoàn hảo—nhờ vậy mới giữ được sự thong dong, an nhiên giữa thế sự phức tạp.
Bài học thứ 6: Làm người, phẩm hạnh lộ ở tiểu tiết; đức dày, luôn có lòng biết ơn
Tư tưởng tương tự có thể thấy trong Chu Dịch: “Địa thế khôn, quân tử dĩ hậu đức tải vật”, có nghĩa là Đất có đức tính mềm mại, khiêm nhường và bao dung, có thể nâng đỡ vạn vật; người quân tử noi theo đó mà lấy đức dày làm nền tảng để gánh vác chúng sinh và sự việc trong đời. Trong Đệ Tử Quy có câu: “Có ơn nên báo, có oán nên quên”—đó là đạo đức truyền thống được diễn đạt một cách mộc mạc trong bối cảnh hiện đại.
Cao thấp của nhân phẩm không nằm ở những lời tuyên bố lớn lao, mà ẩn trong từng lời nói, hành vi nhỏ nhặt. Cách đối nhân xử thế, lựa chọn trước lợi ích, có biết tri ân và đền đáp hay không—tất cả đều là thước đo phẩm hạnh. Chỉ khi nuôi dưỡng đức dày, giữ vững lương tâm, và biết cảm ơn những gì người khác đã trao, ta mới gặt hái được niềm tin lâu dài và phúc báo bền vững—đó chính là nền tảng để đứng vững giữa đời.
Từ khóa Bài học cuộc sống































