Nguy cơ đứt gân liên quan đến một nhóm thuốc điều trị béo phì mới nổi
- Thanh Long
- •
Một nghiên cứu mới được trình bày tại Hội nghị thường niên của Học viện Phẫu thuật Chỉnh hình Hoa Kỳ cho thấy việc sử dụng nhóm thuốc chủ vận thụ thể GLP-1, vốn đang được dùng rộng rãi trong điều trị béo phì và đái tháo đường type 2, có thể làm gia tăng nguy cơ đứt gân.
Các nhà nghiên cứu phân tích dữ liệu từ mạng lưới hồ sơ sức khỏe điện tử TriNetX, bao gồm thông tin của hơn 70 tổ chức y tế lớn tại Hoa Kỳ. Trong nghiên cứu đoàn hệ hồi cứu này, 78,590 bệnh nhân sử dụng thuốc GLP-1 được ghép cặp 1:1 với 78,590 người không sử dụng, dựa trên các yếu tố như tuổi, giới, chỉ số BMI, chủng tộc, tình trạng đái tháo đường, cholesterol và việc sử dụng statin.
Tăng nguy cơ ở một số loại đứt gân
Trong thời gian theo dõi 5 năm, ở những bệnh nhân béo phì (BMI trên 30), việc sử dụng thuốc GLP-1 liên quan đến tỷ lệ đứt gân cao hơn so với nhóm không sử dụng.
Các dạng tổn thương thường gặp nhất gồm:
- Rách gân chóp xoay vai (rotator cuff): 2,4% ở nhóm dùng thuốc so với 1,5% ở nhóm không dùng
- Đứt gân Achilles: 0,3% so với 0,2%
- Đứt gân cơ ngực lớn (pectoralis major): 0,8% so với 0,5%
Tính theo nguy cơ tương đối, những người dùng thuốc có nguy cơ cao hơn khoảng 1,5 lần đối với các dạng đứt gân này.
Khi phân tích riêng nhóm bệnh nhân vừa béo phì vừa mắc đái tháo đường type 2, kết quả vẫn tương tự. Nhóm sử dụng thuốc ghi nhận tỷ lệ cao hơn ở nhiều loại đứt gân, bao gồm gân chóp xoay vai, gân cơ mác, gân cơ ngực lớn, gân Achilles và gân cơ tứ đầu đùi.
Một số giả thuyết được đưa ra
Hiện chưa có cơ chế sinh học rõ ràng giải thích mối liên hệ này, nhưng các nhà nghiên cứu đưa ra một số giả thuyết.
Thứ nhất, thuốc GLP-1 có thể ức chế cảm giác thèm ăn và làm chậm làm rỗng dạ dày, dẫn đến giảm lượng thức ăn nạp vào. Trong một số trường hợp, điều này có thể gây thiếu hụt dinh dưỡng, yếu tố có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của gân.
Thứ hai, giảm cân nhanh có thể đi kèm với giảm khối lượng cơ, làm thay đổi phân bố lực tác động lên gân và khiến gân dễ bị quá tải hơn.
Ngoài ra, khi cân nặng giảm nhanh, nhiều người có xu hướng tăng mức độ hoạt động thể chất. Nếu việc tập luyện không được hướng dẫn hoặc tăng cường quá nhanh, nguy cơ chấn thương gân cũng có thể tăng lên.
Alexander Sah, MD, đồng giám đốc chương trình thay khớp ngoại trú tại Institute for Joint Restoration ở Fremont, California, cho biết nghiên cứu này có thể giúp bệnh nhân và bác sĩ thảo luận về lựa chọn điều trị, trong bối cảnh ngày càng nhiều người sử dụng các thuốc này.
“GLP-1 đang được sử dụng rất phổ biến, và chúng ta chưa thực sự biết nhiều về chúng. Việc mọi người nhận thức được các tác dụng phụ tiềm tàng là điều tốt”, Sah nói.
Các bác sĩ và bệnh nhân nên cân nhắc giữa nguy cơ rách gân tiềm tàng và lợi ích giảm cân của GLP-1, Sah cho biết.
“Có thể một người có tiền sử gia đình dễ bị chấn thương gân có thể sẽ cân nhắc kỹ hơn trước khi sử dụng loại thuốc này”, Sah nói.


































