Trung Quốc: Camera giám sát dày đặc, nhiều thành phố gần như “mỗi người một camera”
- Lý Mộc Tử
- •
Gần đây, bảng thống kê top 10 thành phố Trung Quốc có số lượng camera nhiều nhất lan truyền trên mạng đã thu hút sự chú ý. Một số thành phố có số lượng camera đã gần bằng quy mô dân số thường trú. Có người dân Sơn Đông thẳng thắn nói: “Trẻ em mất tích nhưng không tìm được”.
Từ lâu, việc chính quyền Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) triển khai giám sát toàn dân đã gây tai tiếng với mật độ giám sát đáng kinh ngạc.
Theo tài khoản “Thầy Lý không phải là thầy của bạn” đăng trên nền tảng X nói rằng vào ngày 6/4, có cư dân mạng tổng hợp “top 10 thành phố có số lượng camera giám sát nhiều nhất cả nước”. Sau khi video được đăng, cư dân mạng liên tục bình luận: “Nhiều hơn cả số trẻ sơ sinh”, “Tương đương mỗi người một camera”.
Theo dữ liệu xếp hạng, Thượng Hải có số lượng camera nhiều nhất, khoảng 15,06 triệu; thứ 2 là Bắc Kinh, khoảng 11,16 triệu; thứ 3 là Trùng Khánh, khoảng 8,98 triệu; thứ 4 là Quảng Châu, khoảng 7,35 triệu; thứ 5 là Thiên Tân, khoảng 7,26 triệu; từ thứ 6 đến thứ 10 lần lượt là Thâm Quyến, Nam Kinh, Thành Đô, Tây An, Vũ Hán. Tổng số camera của 10 thành phố này tiến gần 80 triệu.
Nếu so với dân số địa phương, nhiều nơi đã bước vào mức giám sát mật độ cao. Ví dụ, Thượng Hải có dân số thường trú khoảng 24,8 triệu, chính quyền lắp khoảng 15,06 triệu camera, tương đương cứ khoảng 1,6 người có 1 camera giám sát; Bắc Kinh khoảng 2 người có 1 camera giám sát; Quảng Châu khoảng 2,5 người có 1 camera giám sát; Trùng Khánh khoảng 3,5 người có 1 camera giám sát.
4月6日,网友整理了“全国监控摄像头数量最多的城市前十排名”。
视频发出后,网友们纷纷在弹幕表示:“比新生人口还多”“相当于每个人一个摄像头” pic.twitter.com/LkBY1geC2G— 李老师不是你老师 (@whyyoutouzhele) April 9, 2026
Nội dung bài đăng trên X: “Ngày 6/4, cư dân mạng tổng hợp ‘top 10 thành phố có số lượng camera giám sát nhiều nhất cả nước’. Sau khi video được đăng, cư dân mạng bình luận: Nhiều hơn cả số trẻ sơ sinh’, ‘Tương đương mỗi người một camera’”.
Đài Á Châu Tự Do đưa tin, nhiều nghiên cứu ước tính tổng số camera giám sát ở Trung Quốc lên đến hàng trăm triệu, phân bố tại không gian công cộng, cơ sở thương mại và các hệ thống video cơ sở. Ông Trương ở Đằng Châu, Sơn Đông nói: “Xe bạn bị trầy xước, bị trộm cũng không tìm được qua camera; trẻ em mất tích cũng không tìm được.”
Một cư dân Thượng Hải họ Trịnh cho biết, ông bị chính quyền xếp vào “nhóm trọng điểm”, khu vực xung quanh nơi ở lắp nhiều camera, thuộc các cơ quan quản lý khác nhau: “Xung quanh nhà tôi có 3-4 camera, có của công an thành phố, công an quận, còn có của cộng đồng, khu phố, bao gồm cả của ban quản lý tòa nhà. Có vài camera nhắm vào nhà tôi, việc lắp thiết bị xung quanh bạn là rất bình thường. Ví dụ trước cửa sổ có 4-5 cái, phía sau cũng có 4-5 cái.”
Ông Trịnh nói, việc giám sát đối với những người liên quan đã bao phủ cả lộ trình sinh hoạt hằng ngày: “Từ lúc bạn ra khỏi nhà đến đường lớn, camera đều kết nối mạng. Những người như chúng tôi, không cần báo cáo như trước, đi đến đâu họ cũng biết, hiện nay hầu như không còn sự riêng tư.”
Cư dân Lục Kiến Vinh ở Thái Hưng, Giang Tô cũng cho biết số lượng camera tại địa phương tăng rõ rệt, chủ yếu dùng vào hai mục đích: Một là xử phạt, hai là duy trì ổn định.
Ông nói: “Để kích thích kinh tế, chính phủ thông qua phạt tiền để tăng thu nhập, lái xe chỉ cần sơ ý là có thể bị phạt. Ngoài ra là duy trì ổn định. Một số người bị liệt vào diện trọng điểm, cũng như những người chưa bị liệt vào nhưng cần giám sát, đều có thể bị theo dõi qua camera.
Tôi biết ở đây có một người tên là Vưu Nguyệt Lan, còn có Hoàng Lan Chu, trước cửa tầng 6 nhà họ lắp 1 cái, dưới lầu lắp 2 cái, cầu thang cũng lắp 1 cái. Chỉ cần bị liệt vào diện gây ảnh hưởng đến trị an, camera trước cửa nhà không chỉ 1-2 cái. Nhà cư dân Tống Nghi Hà cũng vậy.”
Tài liệu công khai cho thấy hệ thống giám sát của Trung Quốc lấy “Dự án Thiên Võng” ở đô thị làm nền tảng, bố trí camera tại đường phố, khu dân cư và nơi công cộng, đồng thời kết nối vào hệ thống công an để quản lý tập trung. Khu vực nông thôn thì triển khai “Dự án Tuyết Lượng”, thông qua hệ thống video giám sát cơ sở để kết nối mạng. Hiện nay, số lượng camera tại Trung Quốc Đại Lục được ước tính đã vượt quá 700 triệu.
Thông tin về top 10 thành phố có số lượng camera nhiều nhất đã gây tranh cãi trên mạng.
Có cư dân mạng nói: “Nhiều camera như vậy chỉ để nhận diện khuôn mặt, khiến người dân không thể trốn thoát, nhưng trẻ em mất tích thì không tìm được, lắp nhiều camera như vậy để thuận tiện bắt người phục vụ việc mổ cướp nội tạng!”
“Số lượng camera tỷ lệ thuận với mức độ phản kháng của người dân. Đây là một ‘cuộc nội chiến số’ của chính quyền đối với người dân. Có thể thấy chính quyền không hề ‘tự tin vào lòng dân’.”
Có người mỉa mai: “Trung Quốc là quốc gia ‘an toàn’ nhất thế giới? Internet bị phong tỏa, truyền thông bị kiểm soát, tự do ngôn luận bị bóp nghẹt! Khiến bạn mù, điếc, không thể lên tiếng!
Tẩy não, lừa dối, khóa tài khoản, xóa bình luận, đe dọa, gây sợ hãi, liên tục kích động thù hận, tạo đối lập, phát động các phong trào đấu tranh! Khiến những người không có quyền lực tự tàn hại lẫn nhau! Nếu vẫn chưa đủ thì dùng quyền lực và bạo lực trấn áp đẫm máu, gán tội danh bừa bãi, vu khống rồi đưa bạn vào bệnh viện tâm thần để hành hạ! Tội ‘gây rối trật tự’ có thể bắt bạn bất cứ lúc nào!”
Ngoài ra có cư dân mạng chỉ ra: “Theo thống kê, Trung Quốc có ít nhất 800 triệu camera, gấp 20 lần các quốc gia khác trên thế giới. Có thể nói mọi hành động của người Trung Quốc đều nằm trong sự giám sát của chế độ độc tài.
Chính quyền đã dùng công nghệ hàng đầu thế giới để giám sát người dân, chi phí duy trì ổn định mỗi năm còn cao hơn cả chi phí quân sự. Một quốc gia tự nhận là văn minh hàng đầu thế giới lại cho thấy họ không yên tâm với người dân đến mức nào.”
Lý Mộc Tử/Vision Times
Xem thêm:
Từ khóa ĐCSTQ Camera giám sát giám sát người dân Camera giám sát của Trung Quốc














![[VIDEO] Ân – Nghĩa – Kính – Nhẫn: 4 chữ để vợ chồng bách niên giai lão](https://trithucvn2.net/wp-content/uploads/2026/04/Su-kien-nhan-giup-co-the-tre-lau-nhu-the-nao_-446x295.jpg)



















